Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.
ốn giải thoát vậy thì anh cứ tự mình đau đớn đi! Dùng cả đời của anh để trả lại khoản nợ mà anh đã mắc nợ đứa con!
Còn cô, vĩnh viễn sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!
Nam Bá Đông đẩy cửa đi vào, thì thấy khuôn mặt đầy nước mắt của Mạc Yên đang ngồi ở chỗ kia.
Đôi mắt của anh nhíu lại, bước dài tiến lên, ôm cô vào trong ngực, "Làm sao vậy? Người nào dám cả gan chọc bảo bối của chúng ta đau lòng hả?"
Mạc Yên vừa thấy là anh vào, thì nhanh chóng lau đi nước mắt ở trên mặt, cười với anh, "Không có việc gì, chỉ đang nghĩ tới một số việc đau lòng mà thôi. Sao anh lại vào đây?"
"Anh gõ cửa vài lần nhưng em không có nghe thấy." Nam Bá Đông lườm cô một cái, "Nói đi! Người nào chọc giận em, để anh đi đánh hắn ta!"
"Thật không có người nào mà! Đã trễ thế nào, sao anh còn chưa ngủ? Không phải Mẫn Lạp nói anh phải nghĩ ngơi cho tốt sao?" Cô oán trách nhìn anh.
Nam Bá Đông nhún vai, "Em đừng nói anh, chính em cũng vậy thôi. Đã trễ thế này mà còn chưa ngủ, thật không ngoan chút nào! Được rồi mau ngủ đi! Anh ở bên em!"
Mạc Yên bất an xê dịch thân thể của mình, "Em không cần anh ở bên em! Anh ở đây nhìn em, thì làm sao em ngủ được."
Đáy mắt của Nam Bá Đông hiện lên một tia buồn bã, đột nhiên nâng mặt của cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô, "Yên nhi, nếu như chúng ta không phải là anh em, vậy em có nguyện ý làm vợ chồng thật sự với anh hay không?"
Mạc Yên kéo tay anh xuống, nghiêm túc nói, "Anh hai, chuyện đời không có nếu như, chỉ có kết quả và hậu quả!"
Nghe được một tiếng "anh hai" này, trong lòng Nam Bá Đông run lên.
Từ lúc vạch trần quan hệ của hai người, đây là lần đầu cô kêu anh là anh hai, thật lòng anh có hàng trăm tư vị.
Lúc đó, Bạch Yên và Nam Bác Thao đối chất, nói Mạc Yên là con gái của hai người, nhưng anh vẫn chưa hết hy vọng, lén lấy tóc của ông và Mạc Yên đi kiểm tra DNA.
Nhưng sự thật lại tàn khốc như vậy, trên bản báo cáo DNA đã viết rành rành, bọn họ có 99% là quan hệ huyết thống.
Liền nói rằng Mạc Yên thật sự là em gái ruột của anh, nhưng chỉ cần cô nguyện ý, anh sẽ không do dự ở cùng với cô, cấm kỵ gì, quan điểm thế đời gì, những thứ đó đối với anh mà nói thì như cức chó.
Anh chỉ biết, anh yêu người phụ nữ này. Mặc kệ cô là ai, mặc kệ cô có thân phận gì, anh vẫn sẽ yêu cô!
Nhưng mà, hiện tại Mạc Yên lại kêu anh một tiếng "anh hai", trực tiếp phả huỷ một tia hi vọng đang ẩn sâu ở trong lòng của Nam Bá Đông, làm cho tim anh chìm vào vực sâu.
Lặng lẽ bỏ trốn
Khi nhìn thấy bóng lưng cao lớn mà lại cô đơn và hiu quạnh của Nam Bá Đông xoay người, tim của Mạc Yên hung hăng đau đớn, đột nhiên có một loại kích động muốn khóc.
Rất nhiều người có thể nhìn thấy, Nam Bá Đông là người có quyền có tiền trên thế giới này, tài và trí đều có, tay anh đầy máu, tràn ngập tội ác, chết cũng không thấy tiếc, anh rất xấu xa, là một trùm ma tuý, xã hội đen bị tất cả mọi người câm hận.
Nhưng anh ở trong mắt cô, lại là một người có hoàn cảnh bất hạnh làm người ta phải thương tiếc.
Từ nhỏ đến lớn, anh chưa bao giờ được người phụ nữ nào thật tâm yêu thương mình. Ngay cả mẹ ruột sinh ra anh cũng bởi vì muốn chiếm được tình yêu của Nam Bác Thao. Đối với những quan hệ tình yêu không ít của ông lúc còn trẻ nên bà mới ly hôn với ông. Nhưng sau khi ly hôn, bà liền đổ tất cả nỗi hận đối với Nam Bác Thao lên đầu anh, xem như không có đứa con trai này.
Cả đời anh sớm đã trải qua rất nhiều cực khổ, một mình anh chịu đựng cuộc sống đã giày vò và làm khổ anh, anh vẫn ngoan cường và bất khuất sống tiếp, chờ thời cơ để quật dậy.
Cho tới bây giờ khi phát hiện hai người là anh em, trong lòng của Mạc Yên lại tự cảm thấy may mắn. Cô vui mừng vì sự thiện lương và khoan dung của Nam Bá Đông đối với mình vẫn chưa làm cho hai người làm ra hành động nào hết, giờ bọn họ có thể thản nhiên đối diện với mọi người.
Nếu không thì chỉ cái khoản loạn luân này cũng đủ đè cô sụp đổ.
Nhưng lúc cô cảm thấy may mắn thì cô lại cũng cảm thấy hết sức thương tiếc cho người đàn ông này. Cả đời của Nam Bá Đông đã quá khổ, cái khổ đó làm cho cô muốn cho anh một hạnh phúc. Cho dù hạnh phúc này không phải đến từ cô, thì cô cũng muốn vì anh mà tạo ra một hạnh phúc.
Ví dụ như nghĩ biện pháp phá giải cổ độc cho anh, chỉ cần anh không chết, thì nhất định sẽ có hạnh phúc, không phải sao?
Đời này, người mà Mạc Yên cô muốn quý trọng cũng đã không có bao nhiêu người.
Cho nên bất kể có xảy ra chuyện gì, cô cũng phải đi Nam Cương. Vì anh và cũng vì Nam Tinh, cô nhất định phải tìm ra được thuốc giải cổ độc. Chỉ có sức khoẻ của anh và hạnh phúc của anh, mới thật sự làm cho cô an tâm.
Trời còn chưa sáng đã có một bóng đen nhảy qua bước tường vây quanh phủ Vương gia.
Mạc Yên mặc bộ thể thao toàn thân màu đen và đơn giản, lưng mang theo ba lô, quay đầu nhìn lại phủ Vương gia yên tĩnh trong đêm. Nghĩ đến hai người đàn ông một lớn một nhỏ ở bên trong sau khi biết cô bỏ trốn, khoé miệng của cô nhếch lên một nụ cười mỉm như một đứa