Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.

ra anh vẫn còn rất có sức đấy, cũng không uổng công nhiều người đã lo lắng cho anh trong nhiều ngày, nếu khoẻ rồi, thì có phải nên quay về hay không? Anh xem chỉ vì một mình anh mà nhiều người đã tốn không biết bao nhiêu sức để đến nơi quỷ quái này, nhanh trở về thôi!"
Nghe lời cay nghiệt của Tần Thiên Nham, Nam Bá Đông bị chọc tức đến mặt đỏ bừng, lại thấy ánh mắt Mạc Yên nhìn Tần Thiên Nham hơi là lạ, lại càng cảm thấy chua xót đến không thở được, che miệng ho khan.
Mạc Yên nhanh chóng bước lên giúp anh vỗ lưng để dễ thở.
Đường Thạch và Bạch Lãng bước đến trước mặt của Tần Thiên Nham, Đường Thạch thật thà cười, "Tổng giám đốc Tần, giờ tay tôi có chút ngứa, chúng ta thi một chút chứ?"
Tần Thiên Nham cười nhẹ, vân đạm phong thanh nói, "Đến đây đi! Mấy ngày nay kiềm nén không có chỗ phát, cậu muốn tìm ngược, thì cũng đừng trách tôi!"
Nói xong, Tần Thiên Nham cực kỳ có khuôn cách đi ra ngoài.
Đường Thạch và Bạch Lãng liếc nhau, rồi cũng đi theo nhanh ra ngoài.
Nam Tinh và Đoàn Kiều Thành tự nhiên cũng không muốn bỏ lỡ vở kịch hay này, hơn nữa, bọn họ cũng hi vọng Đường Thạch có thể trả lại những khó chịu mà người đàn ông kia đã gây ra, tuy nhiên, đây lại là hi vọng quá xa vời!
Ngay cả Nam Bá Đông nằm ở trên giường, cũng khó có được vẻ mặt khát khao nhìn về phía Mạc Yên, "Yên nhi, đỡ anh ra ngoài xem đi!"
Mạc Yên không nói gì, đỡ Nam Bá Đông lên, kỳ thật cô cũng muốn đi ra xem. Tuy đã biết rõ kết quả nhưng trong lòng cũng khó tránh khỏi sinh ra một tia lo lắng.
May mà hôm nay thân thể của Nam Bá Đông cũng đã tốt hơn nhiều, có cô đỡ, căn bản anh có thể đứng dậy bước đi, chỉ là khoát tay lên vai cô, nhưng nhìn thế nào cũng thấy rất thân thiết!
Lúc nhìn thấy bộ dáng bọn họ thân thiết đứng ở cửa, mày rậm Tần Thiên Nham nhăn lại. Khi nhìn lại Đường Thạch đang đứng đối diện mình, giữa mắt sáng thâm thuý ánh lên một tia lệ khí.
Tôi không muốn chọc anh, nhưng anh lại càng muốn trêu chọc tôi. Người ta nói đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ, anh ta cũng đã đưa lên tới tận cửa rồi, nếu như anh không hung hăng đánh Đường Thạch một trận, vậy chẳng phải quá lãng phí một cơ hội tốt để đánh người của Nam Bá Đông hay sao?
Nhìn Tần Thiên Nham và Đường Thạch sắp đánh nhau, trong lòng Mạc Yên than nhẹ, Tần Thiên Nham, bây giờ anh đã vào hang sói, chọc cho nhiều người tức giận như vậy, xem thử kết cục của anh sẽ như thế nào?
Thua, anh sẽ mất mặt, thắng, anh sẽ đối mặt với những khiêu chiến lớn hơn. Ngược lại tôi muốn nhìn xem anh có thể kiên trì được bao lâu?
Đường Thạch muốn giáo huấn Tần Thiên Nham thì tự nhiên xuống tay cũng có phần độc ác hơn, nhưng anh cũng quá coi thường Tần Thiên Nham rồi.
Tần Thiên Nham nâng tay trái chặn được một quyền của anh, rồi lại nhanh chóng nâng tay phải đột nhiên chộp lấy cổ tay của Đường Thạch, khiêng người quật ngã qua vai. Động tác nhanh chóng như tia chớp, nhanh như gió bão, làm cho Đường Thạch hoàn toàn không có cách nào ngăn lại cú công kích của anh, thì liền cảm thấy thân thể của mình bị anh hung hăng quăng xuống đất.
"Hí--" Cảm giác đau đớn truyền đến, sau khi Đường Thạch hít một hơi, liền nhanh chóng nhảy dựng lên, thẹn quá hoá giận, anh ta xuống tay cũng quá nặng đấy chứ.
Anh là sát thủ ở Tam Giác Vàng, nhưng ở trước mặt của Tần Thiên Nham, con át chủ bài trong quân đội tiếng tăm lừng lẫy trên thế giới, thật sự không so là gì.
Lại tiếp tục vài đòn hiểm, toàn bộ đánh vào bụng Đường Thạch, nhất thời Đường Thạch cảm giác có một loại khó chịu như dời sông lấp biển, ôm bụng đau đớn, rốt cuộc đứng dậy không nổi.
Tần Thiên Nham nhếch môi cười lạnh, ánh mắt sắc bén chậm rãi nhìn khắp bốn phía, "Còn có ai muốn đánh nữa không?"
"Tôi!"
Theo một tiếng quát lạnh, Bạch Lãng đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt của Tần Thiên Nham, vẻ mặt ngưng trọng nhìn anh, "Tôi tới lĩnh giáo một chút kế hay của Tổng giám đốc Tần!"
Vừa ở một bên nhìn Tần Thiên Nham và Đường Thạch đánh nhau, Bạch Lãng ở một bên cũng rất rõ ràng, là một sát thủ, cũng muốn dựa vào đủ loại thực lực phân thắng bại mà chờ đợi. Lúc Tần Thiên Nham ra một chiêu, trên người anh ta phát ra sát khi cực lớn, nếu lấy thực lực của anh và Đường Thạch thì căn bản không có cách chống cự được lâu.
Nhưng anh và Đường Thạch là anh em, anh em thì phải muốn chết cùng chết, muốn sống thì cùng sống. Cho dù không đánh lại, anh cũng phải đánh rồi hãy nói, làm gì có chuyện chưa đánh mà nhận thua chứ!
Tần Thiên Nham cũng không nói hai lời, hướng anh ngắt tay, "Đến đây!"
Bóng dáng của hai người lạnh lùng trong nháy mắt liền đánh cùng một chỗ, chiêu thức của bọn họ, không phải nói khoa trương chứ tất cả đều là chiêu giết người, thấy vậy Mạc Yên cũng nơm nớp lo sợ.
Khi Bạch Lãng cũng bị Tần Thiên Nham quật ngã xuống, nhìn thấy hai gương mặt xám tro của Đường Thạch và Bạch Lãng, còn có bóng dáng nghiêm nghị đứng cô độc của Tần Thiên Nham, Mạc Yên đột nhiên cảm thấy ánh mắt có chút chua xót, cơn giận bốc lên, quát lạnh, "Đủ rồi! Máy bay còn đang chờ đấy, các người không muốn về nhà có phải


The Soda Pop