Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

ống thêm một năm nữa, hay thêm một ngày cũng được, em chỉ muốn cùng anh ấy sống tiếp mà thôi."
Độc Cô Thiên Nhai vỗ tay cô: "Đừng lo lắng, để anh xem kỹ cho anh ta trước đã!"
Mạc Yên gật đầu, mặt lo lắng đứng ở một bên, nhìn Độc Cô Thiên Nhai bắt mạch cho Nam Bá Đông, dùng cái nhìn của bác sĩ Đông Y, nghe, hỏi, phân tích, để chuẩn đoán chính xác tình trạng thân thể hiện tại của Nam Bá Đông.
Lần kiểm tra này tốn thời gian hơi nhiều, chờ Độc Cô Thiên Nhai thu tay về, vẻ mặt của anh ngưng trọng xoay người bình tĩnh nhìn Mạc Yên, "Yên nhi, em cũng biết tình trạng hiện tại của anh ta chứ?"
Trong lòng Mạc Yên rùng mình, "Lời nói này của anh....là có ý gì?"
Độc Cô Thiên Nhai kéo cô ra ngoài, "Yên nhi, em cần phải chuẩn bị tâm lý, thân thể của anh ta....đã không thể xoay chuyển nữa!"
Ngực của Mạc Yên cứng lại, chỉ cảm thấy lỗ mũi ê ẩm, mắt vừa đau lại vừa chát, "Ngay cả anh là thần y mà cũng không có biện pháp gì sao?"
Độc Cô Thiên Nhai lắc đầu, lấy ra một bình sứ nhỏ ở trong ngực, "Yên nhi, đây là thuốc mà anh đã vào núi chuẩn bị cho việc trị liệu bệnh tim của em, thuốc trong vòng nửa năm, sau khi uống năm viên thì tim em sẽ hoàn toàn tốt. Thuốc này em cũng có thể cho anh Đông uống một viên, cũng có thể kéo dài được vài ngày. Em và anh ta có chuyện gì chưa làm thì hãy nhanh chóng làm đi!"
Mạc Yên nhận lấy bình sứ trong tay anh, nắm thật chặt ở trong tay, nhìn Độc Cô Thiên nhai cảm ơn, "Thiên Nhai, cảm ơn anh! Anh làm sao lại gầy như vậy?"
Độc Cô Thiên Nhai cười khổ một cái, "Gần đâu trong nhà xảy ra quá nhiều chuyện, ba mẹ anh lần lượt bỏ anh, Yên Nhi, thật xin lỗi! Lần trước thất hẹn, em sẽ tha thứ cho anh chứ?"
Mạc Yên dùng sức gật đầu, "Ừ, em sẽ! Thiên Nhai, bạn bè của em không nhiều, anh nhất định phải chú ý sức khỏe của mình đấy!" Nói đến phần sau, hốc mắt của Mạc yên đã ẩm ướt.
Thời gian đối mặt với Nam Bá Đông vì cổ độc mà nhận hết mọi hành hạ, hiện tại cô rất sợ phải đối mặt với chia tay và chết, cả người nằm trong trạng thái bất lực, yếu ớt, sợ hãi và bất an. Mỗi ngày đều lo lắng, không biết khi nào thì mình sẽ nhận được tin Nam Bá Đông thật sự đã ra đi.
Tim, mỗi ngày đều đau đớn, nhưng ở trước mặt cái chết, người nào mà chẳng bất lực!
Loại thất bại nghiêm trọng này, nếu bạn chưa trải qua thì sẽ không thể cảm nhận được loại thống khổ như lăng trì này.
Độc Cô Thiên Nhai cũng không nói thêm gì, chẳng qua chỉ vươn tay ôm chặt Mạc Yên vào trong ngực, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia thống khổ, vạn bất đắc dĩ, ngàn loại thống khổ, đến cuối cùng anh vẫn lựa chọn nói cho cô biết.
"Yên nhi, sau ngày hôm nay chỉ sợ chúng ta sẽ không có thời gian nói lời tạm biệt, anh phải trở về tiếp quản gia tộc. Nơi đó và bên ngoài giống như hai thế giới vậy. Anh ở bên ngoài đã rèn luyện vài năm, giờ ba mẹ anh đều đã mất, cho nên anh muốn gánh vác trách nhiệm này, cho dù đây không phải là ý nguyện của anh, nhưng anh cần phải tuân theo tố huấn mà sống.
Mạc Yên thương tiếc nhìn anh, "Thiên Nhai, cho dù anh ở nơi nào, người bạn này là em đều sẽ nhớ kỹ anh, ở nơi này...." Cô chỉ vào trái tim mình, cười nói với anh, "Vĩnh viễn nhớ kỹ một người đàn ông tên là Độc Cô Thiên Nhai!"
"Mạc Yên...." Độc Cô Thiên Nhai cười, hai bên khóe mắt cũng chảy xuống hai giọt nước mắt.
Mạc Yên vươn tay muốn lau đi nước mắt ở trên mặt của Độc Cô Thiên Nhai, nhưng anh lại nhanh hơn tự mình lau đi nó, trên mặt lại khôi phục nụ cười phóng khoáng như xưa, "Yên nhi, em đi đưa một viên thuốc cho anh Đông đi, tí nữa anh ta sẽ tỉnh dậy thôi! Trong nhà anh còn có việc, anh đi đây! Em -- hãy giữ gìn sức khỏe!"
"Anh cũng phải -- bảo trọng!" Nhìn bóng dáng Độc Cô Thiên Nhai đi nhanh rời đi, Mạc Yên lại rơi nước mắt lần nữa.
Cô biết sau lần gặp hôm nay, cô có thể sẽ không bao giờ gặp lại Độc Cô Thiên Nhai nữa!
Sinh ly tử biệt, không muốn đối mặt, nhưng nó luôn luôn tới!
Mạc Yên lau sạch nước mắt, cầm thuốc mà Độc Cô Thiên Nhai đưa, đi về phòng của Nam Bá Đông, đổ ra một viên nhét vào miệng anh.






Lúc Mạc Yên đang tâm tâm niệm niệm kiễng chân trông chờ, cuối cùng Nam Bá Đông cũng chậm rãi mở mắt ra.
Đập mà mắt đầu tiên chính là giương mặt tươi cười kích động của Mạc Yên, "Anh Đông, anh đã tỉnh dậy rồi sao?"
Ánh mắt Nam Bá Đông ngắm nhìn bốn phía, phát hiện chỉ có mỗi mình Mạc Yên ở đây, liền yếu ớt nói, "Yên nhi, tới đây ôm anh một cái! Để cho anh có thể cảm giác em còn tồn tại! Để cho anh cảm giác một chút, có phải anh thật sự vẫn còn sống hay không?"
Mạc Yên khẽ quát một tiếng, "Đồ ngốc!" Nhưng lại nhanh chóng giang hai tay ra ôm chặt lấy anh, nhẹ nhàng ghé vào trước ngực anh, vui mừng tới phát khóc.
Tỉnh dậy thì tốt rồi! Chỉ cần anh tỉnh dậy là tốt!
Mà biểu tình ôn nhu như ngọc này của anh khi bị từng người đi tới nhìn thấy thì anh liền nhịn không được mà khôi phục lại bộ dáng cay nghiệt như trước kia.
Nhìn thấy Tần Thiên Nham như con nhím dựng lông toàn thân như muốn đâm Nam Bá Đông, nhíu mày nhẹ cười, "Xem


XtGem Forum catalog