Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342004

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.

về với anh, đối với anh mà nói một chút trở ngại này không phải là chuyện gì to tát.
Buổi chiều Lam Khảm Khảm đã khôi phục lại sức khoẻ nên bắt đầu giải cổ độc cho Nam Tinh.
Quả nhiên như lời Lam Khảm Khảm nói, cổ trùng di truyền ở trong cơ thể Nam Tinh vẫn chưa trưởng thành, giống với cổ trùng của Mạc Yên, chỉ dùng cách riêng thúc ép cổ trùng, thì cổ trùng nhỏ bị bức ra ngoài.
Lúc có cổ độc, Nam Tinh vẫn luôn cảm thấy tinh thần của mình có chút không đầy đủ, nhưng bây giờ cổ độc đã bị bức ra, trạng thái tinh thần cả người đều tốt lên, Mạc Yên thấy trong lòng cũng yên hơn.
Chẳng qua giờ người làm cho cô lo lắng là Nam Bá Đông, mặc dù cổ độc sắp trừ tận gốc, nhưng tinh thần của anh vẫn mệt mỏi không phấn chấn, thời gian tỉnh táo cũng rất ít, đầu óc vẫn luôn hôn mê ngâm ở trong thùng thuốc, làm cho Mạc Yên vừa lo lắng vừa sốt ruột, vì anh mà âm thầm chảy không biết bao nhiêu nước mắt.
Vài năm nay, Mạc Yên đã nảy sinh một loại ỷ lại vào người thân đối với Nam Bá Đông.
Có anh ở đây thì cô và Nam Tinh đều có cảm giác ỷ lại, cho dù có tai họa gì ập xuống thì đều có Nam Bá Đông ở sau lưng dọn dẹp cục diện đó cho bọn họ, cho dù muốn làm cái gì, chỉ một câu nói, Nam Bá Đông sẽ làm vì bọn họ.
Những thứ nhỏ giọt này bình thường không khiến bọn họ chú ý, nhưng lúc sắp mất đi bóng râm của anh, thì toàn bộ đều có vẻ hiện ra rõ ràng, làm cho người ta phải thương tiếc như vậy.
Mạc Yên thương cảm và khổ sở, cô luôn nhận lấy sự quan tâm và bảo vệ của Nam Bá Đông, nhưng cô lại chưa bao giờ cho anh lại được cái gì.
Cho dù hiện tại cô đối với anh tốt một chút là cũng vì câu nói van xin ngày đó của Nam Bá Đông, "Em có thể đối với anh tốt một chút hay không?", càng như thế này cô lại càng cảm thấy áy náy, càng khổ sở, và một loại đau đớn khó nói thành lời. Khi nhìn thấy Nam Bá Đông không có một chút sức sống, cô lại càng cảm thấy đau đớn đến sắp khóc ra máu.
Nếu như bây giờ anh cứ như vậy mà chết đi, cô sẽ ôm phần áy náy và tiếc nuối này sống cả đời.
Nhưng cô cũng biết, cho dù có một tia hi vọng, Nam Bá Đông cũng sẽ không nguyện ý để cho cô sống một mình, tuyệt đối sẽ không để cho cô tự hãm sâu vào một phần áy náy này mà không thể tự thoát ra. Cho nên anh nhất định sẽ đứng dậy, cho cô có cơ hội để bù đắp, với trình độ anh yêu thương cô, anh nhất định sẽ đứng dậy! Cô tin là sẽ như vậy!
Mạc Yên không có đoán sai, mấy ngày nay, tuy ý thức của Nam Bá Đông vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng anh biết tâm tư của Mạc Yên, lời nói mà Mạc Yên ghé vào lỗ tai anh nói, anh đều nghe được. Chẳng qua máu toàn thân đều bị con cổ trùng kia hút sạch, có con cổ trùng ở đây thì anh còn cảm thấy có chút khí lực, nhưng con cổ trùng đó đi rồi thì sức lực và tinh thần như đều bị nó mang đi luôn vậy.
Mỗi một lần khi nghe Mạc Yên ghé vào lỗ tai anh thầm thì, anh đều muốn ôm cô vào trong ngực, muốn nói cho cô biết cô không cần phải áy náy, đối tốt với cô là vì anh nguyện ý như vậy!
Tính mạng đi đến được như bây giờ, anh tựa hồ cảm giác được thượng đế đang kêu gọi.
Yên nhi, anh không có cầu xin gì hết, chỉ cần em hạnh phúc và vui vẻ, anh có chết đi cũng thấy mãn nguyện.
Anh chỉ có một ước nguyện, cầu mong kiếp sau chúng ta sẽ có cơ hội được gặp nhau, được yêu nhau, đến lúc đó anh nhất định sẽ giữ em thật chặt, vĩnh viễn không buông tay!
Ba ngày sau, cổ độc ở trong người Nam Bá Đông đã được trị tận gốc, nhưng anh vẫn chưa tỉnh lại, vẫn hôn mê.
Hai mắt Mạc Yên đã khóc đến biến thành quả đào, bọn họ đã nghĩ hết tất cả biện pháp rồi, đã không còn cách nào nữa.
Mọi người có nên đưa anh trở lại kinh thành hay không, để cho những người chuyên môn ở bên kia theo dõi.
Ngay lúc Mạc Yên cảm thấy rất tuyệt vọng, thì Tộc Nạp Tây lại nghênh đón một vị khách quý--Độc Cô Thiên Nhai.
Mạc Yên vừa thấy Độc Cô Thiên Nhai thì mừng như điên nhào tới ôm anh mà kích động tới mức nước mắt rơi đầy mặt, "Thiên Nhai, cầu xin anh, nhất định phải cứu anh ấy! Cứu anh ấy, cầu xin anh đấy!"
Bởi vì quá nóng ruột mà Mạc Yên lại không có phát hiện Độc Cô Thiên Nhai lúc này đã ốm đi một vòng, nhưng khi nhìn thấy Mạc Yên thì anh vẫn như dĩ vãng, cười sảng khoái ôm lấy cô, "Tiểu Yên nhi, em yên tâm đi, anh nhất định sẽ cố gắng! Đến đây, dẫn anh đi xem anh ta!"
Mạc Yên vội vàng dẫn anh vào phòng của Nam Bá Đông.
Lúc này Nam Bá Đông nằm ở trên giường, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, không có một chút máu, rất giống như vampire mà thường hay chiếu trên phim điện ảnh.
Vampire? Trong lòng Mạc Yên rùng mình, trên thế giới này thật sự vẫn có sinh vật như trên điện ảnh tồn tại sao?
Nếu như thật sự có, vậy cô có thể đi tìm bọn họ hay không, chẳng phải trên phim có chiếu chỉ cần bị vampire cắn một ngụm, người sẽ thay đổi, sẽ trở thành người sống vĩnh viễn đấy sao?
Đáng tiếc, điện ảnh cũng chỉ là điện ảnh, không thể xảy ra trong hiện tại thực tế được.
Mạc Yên đè xuống ý nghĩ kỳ quái ở trong đầu, nắm lấy tay của Độc Cô Thiên Nhai, vẻ mặt khẩn cầu nói: "Thiên Nhai, em cầu xin anh, nhất định phải bảo vệ mạng của anh ấy, cho dù s


Teya Salat