Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.
ao không thể gọi ra tên thương hiệu, đem hình tượng lãng tử phát huy vô cùng tinh tế, nhất là đôi mắt híp hoa đào cười như không cười.
Trong hồ vì đông người nên bọn họ chọn một vị trí gần nhất, Tề Mạc Đình cũng đã chuẩn bị cần câu sẵn sàng cho 3 người. Thanh Ninh đối với câu cá không có nhiều hứng thú mà chỉ là để giết thời gian, ngược lại Tề Mạc Đình mang dáng vẻ vô cùng hứng thú, chỉ là trong quá trình điện thoại vẫn không ngừng reo.
"Cậu không thể tắt máy được à?" Hạ Gia Mẫn sau mấy lần liên tiếp bị trượt cá không nhịn được bộc phát, một cước đá ra, vừa đúng đá phải tay Tề Mạc Đình, điện thoại di động từ trong tay rớt xuống, thiếu chút nữa rơi vào trong hồ.
"Tôi nói này đại tiểu thư, tự mình kỹ thuật kém chẳng lẽ còn trách tôi nghe điện thoại."
"Là vì cậu quá om sòm nên dọa cho cá chạy mất cả rồi."
"Tôi thì thấy là do cậu quá xấu nên mới dọa cho cá chạy mất."
Tạ Thanh Ninh bưng cằm giơ lên cần câu trong tay rất có phong thái Khương Thái Công câu cá nghẹo đầu nghe bọn họ ầm ĩ, cảm thấy rất không thú vị, lại nhìn hai con cá nhỏ trong thùng. Bữa trưa chỉ với hai con cá bột này chỉ sợ không đủ nhét kẽ răng, lòng mừng thầm là mình có mang theo thức ăn .
Mắt thấy bọn họ ầm ĩ không vui chút nào, cô ném cần câu bỏ đi, phía trước có một cái đình nhỏ bên trong có bàn ghế đá, bước vào ngồi lấy điện thoại ra thì thấy có cuộc gọi nhỡ của Mục Lương Hòa.
Tạ Thanh Ninh không ngờ sẽ gặp Tạ Đông Phong và Mạnh Kiết Nhiên mình ở đây, hai người vừa nói vừa cười, Tạ Đông Phong tuy là lớn tuổi nhưng bởi vì đã thành đạt nhiều năm như vậy nên trên người tự nhiên phát ra một loại khí chất do năm tháng lắng đọng nho nhã thành đạt. Mạnh Kiết Nhiên bộ dáng vốn là loại cực phẩm, thân hình cao lớn, mặt mũi tuấn lãng, khi giơ tay nhấc chân đều tao nhã. Cô vốn định né tránh, lại nghĩ mình cũng không phải là làm việc gì trái với lương tâm, không cần thiết phải tránh.
Tạ Đông Phong cũng kinh ngạc không dứt khi gặp Tạ Thanh Ninh ở chỗ này, vui sướng lấn át kinh ngạc, thẳng bước đi về phía tiểu đình.
"Lâu như vậy không về nhà, cũng không về công ty giúp một tay, lại đi làm chỗ khác, Tạ Đông Phong ta chẳng lẽ không nuôi nổi con gái." Trong lòng mặc dù vui mừng, vừa mở miệng lời nói liền thay đổi ngữ điệu.
Hai cha con vừa thấy mặt nói chuyện cơ hồ đều là ngấm ngầm giấu đao, nàng cũng không buồn, liếc nhìn Mạnh Kiết Nhiên đứng dưới tàng cây không có ý định đi tới từ từ mở miệng: " Mọi người muốn hợp tác?"
"Con nghĩ nhiều rồi."
"Chỉ mong là con nghĩ nhiều, nhưng mà ba, con khuyên ba tốt nhất chớ cùng hắn có liên hệ." Bây giờ Mạnh Kiết Nhiên nguy hiểm vô cùng, không đảm bảo được ngày nào đó những chuyện phạm pháp mà hắn làm sẽ bị đưa ra ánh sáng.
Sắc mặt căng thẳng của Tạ Đông Phong đã tốt hơn một chút, cho là chuyện lớn gì, khoát tay bảo: "Yên tâm đi, cũng chỉ là cùng đi câu cá thôi, ngược lại con đó định khi nào thì về công ty?"
"Không phải đã có ba rồi ư, dầu gì cũng còn Vương Xuân Di, làm gì đến lượt con phải lo!" Vương Xuân Di chính là mẹ kế trong truyền thuyết, vóc người trắng trẻo sạch sẽ, cũng không tính là hư hỏng, chính là cậy vào tướng mạo trẻ tuổi xinh đẹp quyến rũ đàn ông, phá hoại gia đình nhà người khác. Thật ra nói cho cùng cũng không phải là lỗi của một mình bà ta, nếu người đàn ông không đồng ý thì cũng sẽ không làm được gì, loại chuyện này đúng là một bàn tay vỗ không nên tiếng.
"Ở trong đó cũng có cổ phần của con, sau này không phải là của con sao." Khi Tạ Đông Phong nói những lời này âm thanh giảm thấp xuống, nét mặt nghiêm túc lại có thêm vẻ không biết làm thế nào. Cũng có thể là cô hoa mắt nhìn lầm, đã từng có một lần cô cho là ba từng hối hận nhưng sau khi em trai cùng cha khác mẹ ra đời cô mới lĩnh ngộ mẹ cô mới là người ngốc nhất. Bởi vì yêu mê muội mà đánh mất chính mình "Ha ha ha, con cũng không dám muốn, ngày nào đó mà Vương Xuân Di biết được, không chừng sẽ mua hung khí tới giết con đấy." Cô nói những lời này mang theo châm chọc nhạo báng, cũng không để ý sắc mặt Tạ Đông Phong đã biến thành màu gan heo hay gan lừa rồi, quay đầu liền hướng bên hồ đi tiếp.
Tạ Đông Phong đành bó tay, kêu hai tiếng con gái cũng không quay đầu lại, nén tức giận đi trở lại vị trí. Mạnh Kiết Nhiên cũng nhìn chằm chằm bóng dáng uyển chuyển đi thẳng một đường của cô, tóc dài tùy ý vấn lên bằng cây trâm ngọc bích, tự hỏi cô thích dùng trâm từ lúc nào.
"Khiến Mạnh tổng chế giễu, con gái tôi từ nhỏ tính tình đã bướng bỉnh, lớn lên không đổi, cũng không biết là di truyền từ ai."
"Tạ tổng quá lo lắng, Thanh Ninh tính tình mặc dù bướng bỉnh, nhưng thích cứng không thích mềm, nếu ai mạnh hơn cô ấy đoán chừng cũng mềm xuống thôi." Mạnh Kiết Nhiên cho Tạ Đông Phong một cái thang đi xuống, ông cũng thuận theo nói "Đúng vậy, mấy năm này ở bên ngoài cũng không biết có chịu khổ hay không."
Nói xong câu đó, Tạ Đông Phong cố ý liếc nhìn vẻ mặt Mạnh Kiết Nhiên, trừ bỏ những phương diện khác không nói, ông thật sự thưởng thức thủ đ