Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.
ong ngay thôi."
Chị Ngô không muốn cô phải đụng tay vào nhưng Mục Lương Hòa mới vừa rồi rõ ràng có ý bảo cô tránh đi, chắc là có chuyện cần nói với lão thủ trưởng.
"Tôi cũng muốn học chị Ngô một ít bản lĩnh, chị để tôi xem đi mà!"
"Nấu cơm chính là một chữ quen, làm nhiều rồi tự nhiên sẽ biết, cô nên ra ngoài đi kẻo không bị bắn dầu mỡ vào người." Chị Ngô rõ ràng coi cô là một thiên kim đại tiểu thư việc gì cũng không biết, thật ra cô cũng biết nấu vài món tỉ như khoai tây xắt sợi nấu chua cay, cà chua trứng....
Chị Ngô không chỉ có tài nấu nướng mà động tác cũng rất mau lẹ, không bao lâu bữa cơm tối đã hoàn thành, Thanh Ninh chỉ có việc chuẩn bị chén đũa rồi đi mời hai người bên ngoài vào ăn cơm.
"Thanh Ninh, đi lấy bình rượu ."
Mục Lương Hòa phân phó, cô mở tủ lấy ra một bình mao đài, anh bình thường ở nhà sẽ không uống rượu, nhưng mà sống trong quân ngũ mấy ai mà không biết hút thuốc uống rượu nên biểu hiện hôm nay của anh cũng không lấy gì làm lạ.
Rượu càng cao cấp thì mở càng khó nên Thanh Ninh sắp li để trên bàn rồi mà tần ngần mãi vẫn chưa khui chai. Chai rượu bị Mục Lương Hòa cầm lên hình như chỉ cần vặn nhẹ một cái đã được rồi, sau đó rót cho ba và cho mình một ly, nhất thời cả phòng mùi rượu thơm lừng.
"Cũng rót cho Thanh Ninh một ly đi."
"Ba, cô ấy không biết uống."
Thanh Ninh dọn dẹp phòng khách xong nhảy nhót theo ra bancon, từ phía sau lập tức nhảy lên trên người anh, hai chân đeo bên hông, hai tay ôm chặt cổ cả người treo lủng lẳng trên người anh. Nếu đổi lại là những người đàn ông bình thường khác thì đã bị động tác của cô làm cho té bổ chửng, nhưng Mục Lương Hòa vẫn như cũ đứng thẳng tắp, ngay cả một bước cũng không dịch chuyển, tưới cho hết đám hoa cỏ rồi mới để ý đến cô.
"Xuống."
"Không muốn, anh cõng em lên lầu." Không thèm để ý lời nói cứng rắn của anh, tay chân ai đó càng siết chặt hơn, nói như chém đinh chặt sắt. Mục Lương Hòa có chút bất đắc dĩ, vốn là hai tay buông thõng bên người đã vòng ra đằng sau nâng cái mông của cô lên đi vào, Thanh Ninh cứ tưởng anh đi lên lầu, ai dè anh cõng cô đi ra sân.
"Thủ trưởng, muộn thế này còn đi đâu?" Thanh Ninh nằm trên lưng anh nhìn trăng sáng trên đầu, trời lấm tấm sao, cũng không đẹp lắm nhưng cũng khó chối từ vẻ đẹp đó.
Mục Lương Hòa cũng ngẩng đầu ngắm bầu trời đêm, bóng đêm huyền ảo, không nhanh không chậm cõng cô xuống bậc thang, từ từ đáp lại: "Ăn quá no, đi ra sân tập chạy mấy vòng cho dễ tiêu."
Giọng nói anh quá mức nhẹ nhàng, Thanh Ninh nghe xong trong đầu khẽ động, lập tức từ trên lưng anh nhảy xuống chạy về, một hơi chạy lên tới phòng ngủ, Mục Lương Hòa xoay người đứng ở cửa nhìn bộ dáng cô chạy trối chết, rất là hài lòng, lại cảm thấy hết sức buồn cười.
Thanh Ninh một đường chạy về phòng ngủ đóng sầm cửa lại cảm thấy mình quá mức kiểu cách, ngồi ở trên ghế sa lon trầm tư mấy phút cũng không còn thấy anh trở lên, liền từ trong ngăn kéo tìm đồ ngủ vào phòng tắm. Mục Lương Hòa ở bên ngoài rút một điếu thuốc, súc miệng rồi mới đi lên.
Buổi sáng Mục Lương Hòa đi lúc Thanh Ninh còn ngủ, cô thức dậy đã không thấy anh đâu, Chủ nhật cũng có việc phải xử lý thật đúng là cực khổ. Cô ăn sáng rồi hẹn Tề Mạc Đình đi hồ tây câu cá, lại kêu thêm Hạ Gia Mẫn, ba người một chiếc xe, Tề Mạc Đình lái xe, nàng và Hạ Gia Mẫn ngồi phía sau. Ba người thảo luận buổi trưa ăn cá nướng hay canh cá, nhưng dù là món nào cô cũng không thích nên từ trước giờ tủ lạnh trong nhà chỉ dự trữ rau cỏ và thịt thôi.
"Ăn cá nướng đi, kĩ thuật của mình tuyệt đối bảo đảm."
Tề Mạc Đình quay đầu lại bày tỏ sao cũng được, chủ yếu là câu cá chứ không phải là ăn.
Thành phố C hiện giờ đã là cuối thu, cây cối hai bên đường vùng ngoại ô đã khô vàng quá nửa, xe chạy qua, bánh xe làm cuộn lên từng mảnh lá bay, tung bay trong không trung vô cùng đẹp mắt.
Đến nơi, cô và Hạ Gia Mẫn xuống xe trước đợi ở cửa lớn, Tề Mạc Đình đi đỗ xe. Hôm nay trời trong nắng ấm, ánh nắng mặt trời rực rỡ, người đi câu cá không ít, bên ngoài bãi đậu xe lộ thiên đậu đầy xe con, Tề Mạc Đình lái xe vòng vo hai vòng mới tìm được một chỗ đậu xe.
"Thanh Ninh, hôm nay sao không đưa người kia nhà cậu đi cùng hả?" Bởi vì lúc ở trên xe sợ bị Tề Mạc Đình biết, Hạ Gia Mẫn vẫn nén không hỏi, bây giờ chỉ có hai người cô hỏi ngay.
"Đi làm rồi, dù sao anh ấy cũng rất bận ."
"Chủ nhật cũng không được nghỉ, bình thường có thời gian cùng cậu không?"
" Hạ Gia Mẫn cậu rốt cuộc muốn làm gì?" Cô bạn này cũng không phải người có tính nhiều chuyện như vậy, nhất định là có vấn đề gì.
Hạ Gia Mẫn cười ha ha, xòe năm ngón tay lắc lắc : "Mình đang suy nghĩ có nên tìm một quân nhân làm bạn trai không?"
"Để mình bảo Mục Lương Hòa giới thiệu cho cậu, dù sao trong bộ đội vẫn còn nhiều con sói độc thân lắm." Thanh Ninh cảm thấy Cố Thành Dĩ cũng không tệ, nói xong câu đó đi vào bên trong, Tề Mạc Đình đã nắm áo khoác PO¬LO màu trắng đính kim loại đi tới, phía dưới là quần jean, chân đi đôi giày thể th