XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341207

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1207 lượt.

thế ngồi thì nghe thấy Mục Lương Hòa gọi một tiếng "Mẹ".
Mẹ của anh không phải là mẹ chồng cô ư, lập tức quay đầu vừa đúng chạm vào mắt mẹ chồng, sau đó lại quay lại nhìn một màn trên TV, bên trong cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu đã đến hồi gay cấn, anh con trai bất lực ngăn cản, ôm đầu ngồi trên salon, còn kém che mặt khóc thút thít.
"Mẹ, mẹ đến rồi."
Lúc này Thanh Ninh nói cười ríu rít đến trước mặt mẹ chồng, đưa tay tắt TV, Lương Nhu Hoa cũng thu tầm mắt, gật đầu một cái đi tới bên giường, nào có người làm mẹ nào không đau lòng con mình, dù có là hơn ba mươi tuổi thì trong mắt cha mẹ cũng vẫn là đứa bé.
"Mẹ, bác sĩ nói chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe, không có chuyện gì nghiêm trọng cả, mẹ cũng đừng cho ba biết nhé."
"Chỉ sợ cha anh lo lắng, sao không sợ vợ của anh lo lắng."
Mẹ chồng Lương Nhu Hoa thoạt nhìn giống một người phụ nữ dịu dàng yếu đuối, nhưng mà nói ra mới thấy khí thế lớn vô cùng, Mục Lương Hòa cũng phải im không dám nói gì.
"Con cho rằng có thể gạt được ba con sao, nếu không phải ông ấy nói thì mẹ làm sao biết."
Mục Lương Hòa giờ hoàn toàn bị chặn họng, liếc liếc về cô vợ đứng nghiêm một bên không tỏ vẻ ý muốn giúp một tay nào cả, trong lòng cảm khái vạn phần.
Lương Nhu Hoa mang theo rất nhiều thuốc bổ tới, trong đó có cả thuốc bổ não, trừ thuốc an thai ra hình như loại nào cũng có.
"Thanh Ninh, mấy ngày nay khổ cho con rồi, mẹ đã thuê một y tá đến trông chừng." Lúc gần đi mẹ chồng lôi kéo tay của cô nói.
"Mẹ không sao đâu, con đã xin nghỉ rồi."
"Như vậy sao được, thanh niên làm việc cũng không dễ dàng, con đi làm đi, Lương Hòa ở đây có mẹ lo."
Từ lần đầu tiên gặp mặt đã biết mẹ chồng Lương Nhu Hoa là một người rất dễ ở chung, tuy xuất thân danh gia nhưng không hề ra vẻ mà lo liệu việc nhà vô cùng chu đáo, giúp đỡ đồng hành cùng chồng qua từng bước ngoặt, đúng là một tấm gương quân tẩu. Khó trách ba chồng cùng mẹ chồng sau bao năm tình cảm vẫn vô cùng tốt, khiến cho không chỉ có mình cô hâm mộ.






Nói thế nhưng Thanh Ninh vẫn không đi làm mặc dù mẹ chồng đã mời y tá đến trông, Mục Lương Hòa chỉ nằm viện mấy ngày rồi trở về đại viện quân nhân điều dưỡng. Buổi chiều hôm xuất viện, trong phòng bệnh có rất nhiều chiến hữu của anh tới, trái cây để đầy phòng bệnh, Thanh Ninh phải đem bớt cho y tá.
"Thanh Ninh, đừng lo dọn nữa, lại đây nghỉ một lát."
Mục Lương Hòa dựa vào trên giường, ánh mắt thâm sâu, khóe miệng thoáng hiện nụ cười. Thanh Ninh mang đồ từ bệnh viện phân loại đâu vào đấy mới ngồi xuống, xoa xoa trán, cuối mùa thu nhiệt độ đã xuống thấp, cửa sổ ban công mở rộng, gió lạnh thổi vào, cô sợ anh lạnh nên bước tới đóng lại, đúng lúc nhìn thấy xe Trần Minh chạy vào.
"Thủ trưởng, anh muốn ăn gì, hôm nay em sẽ đích thân xuống bếp." Thanh Ninh đột nhiên hứng trí đề nghị.
"Cứ để chị Ngô làm, em cùng anh nói chuyện."
"Thanh Ninh."
Cô không để ý Mục Lương Hòa đang gọi sau lưng cứ thế bỏ xuống lầu. Quan hệ cha con cô hiện tại mỏng manh yếu ớt như sợi chỉ, từ rất lâu trước đây khi mẹ cô qua đời thì khoảng cách giữa hai người đã bị kéo giãn sâu sắc như một con hào, cho dù Tạ Đông Phong có làm cách nào cũng bị Thanh Ninh cự tuyệt.
Có lúc người càng thân thiết, nếu phạm sai lầm thì càng không cách nào dễ dàng tha thứ, bởi vì ban đầu hi vọng quá cao, mất mát cũng càng lớn.
Mục Lương Hòa nhìn bóng người đã khuất ngoài cửa, nhắm mắt tựa vào trên giường. Vừa rồi cũng không phải là anh ép buộc cô, chỉ là có những chuyện nên giải quyết sớm vẫn tốt hơn, càng kéo dài thời gian càng biến hóa phức tạp.
Ngày thứ hai sau khi Tạ Thanh Ninh không nhận điện thoại của ba, Tạ Đông Phong liền phái thư ký tới đón, lúc ấy vừa đúng giờ tan tầm mà hôm nay Trần Minh có việc không thể tới đón, cô đang định đón xe bus về nhà.
"Tạ tiểu thư, mời lên xe, Tạ tổng đang đợi cô."
Thư ký cung cung kính kính không kiêu ngạo không siểm nịnh mở cửa xe. Thanh Ninh liếc mắt nhìn sườn xe bóng loáng, trong bóng đêm mơ hồ ánh đèn đường hắt ánh sáng vào thân xe. Đột nhiên cô thấy hoảng hốt, ba cô đã không còn là chàng trai Tạ Đông Phong nghèo hèn không có khả năng cưới vợ năm xưa, hiện giờ ông đã ở trên tầng cao xã hội, có sự nghiệp thành công cùng với vợ đẹp con khôn, chỉ là những thành công đó đều được xây dựng trên những đau khổ của người khác.
Cô cũng không cự tuyệt, khom lưng ngồi vào trong xe, chiếc Bentley chậm rãi hòa vào dòng xe trên đường, màu sắc đèn neon vùn vụt trôi qua. Thanh Ninh lấy di động nhắn tin cho Mục Lương Hòa nói rằng buổi tối cô có việc, không cần chờ cơm. Đầu bên kia rất nhanh trả về một chữ "Được" lại thêm một câu dặn cô về sớm.
Nhìn dòng tin nhắn, trong lòng Thanh Ninh bỗng chốc dâng lên cỗ cảm xúc ấm áp, có chút ẩm ướt, một dòng dòng nước ấm từ ngực trào ra khắp toàn thân.
Địa điểm gặp mặt là tại một nhà hàng năm sao cao cấp của thành phố C tọa lạc ngay khu trung tâm sầm uất. Sau khi đưa xe vào bãi đậu, thư ký dẫn cô đi vào bên trong, đập vào mắt là đại sảnh xa hoa