Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
sáng chói. Cô vốn không ưa sự ra vẻ của ba mình, giống y kiểu cách của nhà giàu mới nổi, có lẽ đó là nỗi sợ của những người đã từng trải qua cảnh nghèo nên khi có tiền phải để cho toàn thiên hạ đều biết.
Căn phòng ở lầu 3, còn chưa đi vào đã nghe thấy mấy giọng nam thấp giọng trò chuyện. Đi qua bình phong mới thấy Tạ Đông Phong đang cùng nói chuyện với một người đàn ông còn trẻ tuổi, thấy cô đi vào ông cười giới thiệu với người đàn ông bên cạnh: "Đây là con gái tôi Tạ Thanh Ninh, vị này là Đông gia Kỳ Yến Kỳ tiên sinh."
"Xin chào, Kỳ tiên sinh." Kỳ Yến chính là chủ của khách sạn năm sao mà cô đang đứng, đối với cái người thuộc Đông gia trẻ tuổi tài cao này, không biết trong hồ lô của Tạ Đông Phong bán thuốc gì đây.
"Kỳ Tuấn không quấy rầy Tạ tiên sinh cùng con gái yêu dùng bữa nữa, có điều nhất định phải để cháu thanh toán bữa nay, cháu xin đi trước một bước."
Thanh Ninh liếc nhìn người đàn ông tên gọi Kỳ Tuấn, diện mạo lịch sự, chỉ là ngoài mặt càng tao nhã ai biết được nội tâm lại càng cầm thú thì sao, tốt hơn hết là bớt trêu chọc vào.
"Không phải chỉ là ăn một bữa cơm ư, sao phải phô trương thế này."
Tạ Đông Phong hôm nay tâm tình hình như không tệ, trên mặt một mực tươi cười "Mời con gái bảo bối của ta ăn cơm, đương nhiên là phải tìm nơi tốt rồi, món cá hồi nơi này không tệ, nếm thử một chút."
"Sao cũng được, ba có chuyện gì thì nói nhanh đi, dù sao giờ con cũng là người có gia đình, trở về còn có việc bận."
Nụ cười trên mặt Tạ Đông Phong không giữ được nữa nhưng vẫn tốt hơn so với trong tưởng tượng của cô, cứ nghĩ rằng vừa thấy mặt cô là sẽ nổi giận chất vấn, giờ cho thấy vẫn còn giữ được lý trí.
"Thanh Ninh, chuyện kết hôn lớn như vậy cũng không cùng ba thương lượng, hơn nữa còn gả cho quân nhân, quả thực là quá càn quấy."
"Quân nhân thì sao, nói theo cách của ba chẳng lẽ mấy triệu quân nhân Trung Quốc sẽ phải chịu độc thân hết hay sao ?"
"Đó là chuyện của người khác, con gái Tạ Đông Phong tại sao có thể gả cho quân nhân, ba xem con là tuổi còn nhỏ bị lừa gạt rồi." Ông không khoan nhượng phản đối.
"Con cũng không phải con nít ba tuổi, vẫn có năng lực phân biệt rõ ràng người nào đối tốt người nào không tốt với con, ba không cần phải dạy bảo." Có lẽ ở trong mắt của Tạ Đông Phong, gả cho một đại phú gia mới là mối hôn nhân tốt nhất, không chỉ có lợi đối với sự nghiệp của ông mà còn giúp ông nở mặt nở mày.
"Thanh Ninh, mẹ con đã không còn, chuyện đại sự của con ba nhất định phải quan tâm triệt để, có thời gian mang nó tới cho chúng ta gặp mặt một lần."
"Con thấy không phải là gặp mặt mà là xoi mói thôi."
"Thanh Ninh." Tạ Đông Phong lên giọng, Thanh Ninh bất mãn nắm chặt tờ thực đơn trong tay nuốt nuốt nước miếng trả lời: "Biết rồi."
Con gái rốt cuộc cũng chịu xuống nước để cho Tạ Đông Phong một chút mặt mũi. Bữa cơm này ăn vào thật không biết đến mùi vị gì, lúc ăn cá hồi còn suýt bị hóc, cô đổ lỗi cho việc tại ba chọc cô không vui. Lúc về lại gặp Kỳ Tuấn đứng hàn huyên cùng Tạ Đông Phong, Thanh Ninh nhìn đã cảm thấy không thoải mái, nhớ tới việc cùng tiếp xúc với mấy người thượng cấp hạ cấp của Mục Lương Hòa, cô vẫn thích sự sảng khoái của bọn họ hơn.
Thanh Ninh cự tuyệt ý tốt đưa cô về của viên thư ký, tự bắt taxi về nhà. Đến nhà đã gần 9 giờ tối, chị Ngô đang chuẩn bị ra về, lúc đi nói với lại là tối nay Mục Lương Hòa không ăn cơm, cô gật đầu xem như đã biết, chẳng lẽ là tại không mang anh đi, tức chết rồi.
Đẩy cửa phòng ngủ, ánh đèn vàng hắt lên người Mục Lương Hòa đang nằm nghiêng ở trên giường, trong tay là bản đồ quân dụng trông nửa mới nửa cũ, phía trên dùng bút đỏ khoanh vài điểm, cô đến gần buồn cười mở miệng: "Xem bản đồ quân dụng đến no đến không cần ăn cơm nữa?"
Mục Lương Hòa gấp bản đồ để lên tủ đầu giường, chống tay ngồi dậy kéo tay cô nói : "Ngày mai anh quay về bộ đội, em đừng nói với mẹ."
"Thủ trưởng, xem ra anh không cần cái eo đó nữa, đừng mong em sẽ giúp anh che giấu."
Thanh Ninh rất tức giận, người này thế nào tuyệt không quan tâm thân thể của mình, cho là mình trẻ tuổi có thể làm loạn sao? Không khỏi nhéo một cái thật mạnh lên cánh tay anh.
"Thủ trưởng, bộ đội ít đi một mình anh thì vẫn còn là bộ đội, cũng không phải là giải tán."
"Không thể để cho bọn họ một mình tác chiến."
"Được rồi, tùy anh, em nói không lại anh." Mục Lương Hòa tính khí vừa thối vừa cứng đầu giống y tảng đá trong hầm cầu. Tự biết mình không làm lay động được quyết định của anh nên cũng không kiên trì khuyên nữa "Xoay người, em xoa bóp cho."
Lúc xuất viện Hạ Gia Dĩnh đã căn dặn sau khi về nhà mỗi ngày phải xoa bóp, Thanh Ninh thành thạo thoa thuốc cao có mùi vị ngai ngái vào lòng bàn tay xoa đều trên eo rồi bắt đầu mát xa, Mục Lương Hòa không nói tiếng nào. Thật ra cô biết rõ lúc xoa bóp này anh sẽ thấy rất đau nên cố ý dùng thêm sức vào, thật không biết anh cố cắn răng chịu đựng làm gì, cho dù có kêu ra tiếng thì cô cũng sẽ không cười anh.
Xoa bóp xong cô lấy khăn lông nóng lau hết thuốc cao, lấy áo ngủ rồi tắt đèn, trong phòng chỉ còn