pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.

i."
Buổi tối, Mục Lương Hòa ngủ ở trên ghế sa lon, thân hình cao lớn cuộn lại, trên người đắp cái chăn mỏng, tuy trong phòng điều hòa mở lớn không lo bị cảm nhưng nếu ngủ cả đêm như thế thì hôm sau nhất định sẽ đau lưng.
"Thủ trưởng, anh sang đây ngủ đi, giường rất rộng."
Mục Lương Hòa "Ưmh" một tiếng, lật người nằm ngang trên sofa, chân rất dài, trực tiếp chòi ra ngoài.
"Ngủ đi, nhớ đừng đè lên vết thương, ngủ thế này rất tốt."
Thanh Ninh đã dịch sang bên cạnh mà anh không chịu lên, ôm chăn nhẹ nhàng lật người. Trong phòng không có ánh đèn, bởi vì ban ngày ngủ nhiều, buổi tối không thấy buồn ngủ, nghe tiếng hít thở vững vàng của anh, lại nhẹ nhàng lật người. Trong khoảng thời gian này chắc rất khổ cho anh, nghe Diêm Nhuận Hoa nói, hầu như mỗi đêm khi cô chưa tỉnh anh đều tự trách.
Cô không trách anh, ai cũng không trách, chỉ trách đoạn nghiệt duyên giữa mình và Mạnh Kiết Nhiên. Lúc tỉnh lại, cô cũng không hỏi tình hình của Mạnh Kiết Nhiên, dự tính xấu nhất là hắn chạy không thoát, đó cũng là hắn nên chịu tội, trên tay hắn đã dính quá nhiều máu tanh.
Trằn trọc trở mình mấy lần rồi mơ màng ngủ mất. Buổi sáng tỉnh dậy Mục Lương Hòa vẫn chưa đi, cầm trong tay chậu nước rửa mặt cùng bàn chải đánh răng, chờ cô rửa mặt ăn sáng rồi anh mới đi. Hôm nay chị Ngô đến chăm cô, dọn dẹp lại phòng bệnh, người đến thăm nhiều, đồ biếu cũng nhiều, chị phân loại lại rồi đi mở cửa sổ cho thông gió.
"Cô chủ, có bạn cô đến thăm."
Chị Ngô ra ngoài lấy nước, Tạ Thanh Ninh ngẩng đầu nhìn về phía cửa, không ngờ lại có thể lần nữa thấy Vệ Đông, lại còn trong tình huống này.
Vệ Đông đã đi vào, anh mặc một cái áo khoác màu trắng, thái độ ôn hòa Thanh Ninh chưa từng được thấy, một chút bén nhọn sát khí cũng không có, không thể không than thở kỹ xảo của anh.
"Tôi nên gọi một tiếng anh cảnh sát nhỉ, chỉ là không biết anh họ gì?"
"Vệ Đông là tên thật của tôi, rất xin lỗi, không thể đưa cô an toàn trở về." Vệ Đông đứng thẳng tắp, bản lĩnh và năng lực của anh đều là Mạnh Kiết Nhiên tán thưởng, chỉ là hắn không ngờ mình đã nuôi bên cạnh một quả bom.
"Cám ơn ý tốt của anh."
"Đây là chức trách của tôi, đáng tiếc cuối cùng vẫn không thể hoàn thành, thân thể như thế nào?"
"Rất tốt, cám ơn đã quan tâm."
Vệ Đông lưỡng lự hai giây: "Cái này là hắn bảo tôi giao lại cho cô."
Vệ Đông từ trong túi tiền lấy ra một lá thư, đưa tới tay cô, sau đó nói mấy câu liền rời đi.






Tạ Thanh Ninh nắm trong tay lá thư mỏng nhưng không hề mở ra, hồi tưởng lại những lời Vệ Đông nói, hắn cuối cùng vẫn tự mua dây buộc mình, tất cả mọi điều ở trước sự tử vong đều trở thành mây khói, cô oán hận hắn đã lấy mất tự do và liên hệ với bên ngoài trong thời gian bị giam lỏng.
Thanh Ninh đem lá thư để vào ngăn kéo, lại chui vào trong chăn hòng tìm thêm một giấc ngủ ngon, không muốn nghĩ đến mấy thứ lung tung phiền hà kia nữa.
Lúc Mục Lương Hòa tan làm vào bệnh viện, anh đứng bên ngoài một lúc lâu mới đẩy cửa đi vào, bên trong rèm cửa sổ không kéo ra, trong phòng cũng không mở đèn, cùng bóng đêm bên ngoài hòa làm một thể.
Anh biết hôm nay ai đã tới, mặc dù từ sau khi tỉnh lại Thanh Ninh chưa hề hỏi một câu về tin tức của người kia, nhưng trong lòng ít nhiều đều có nghĩ tới .
"Thanh Ninh, dậy đi, anh biết em đang giả bộ ngủ."
Cuối cùng Tạ Thanh Ninh vẫn không được như ý, vẫn phải uống canh bồ câu hầm, vẫn phải chờ Chủ nhật mới xuất viện, ăn xong cơm tối thì ngồi trên giường gãi ngứa thở phì phò bởi đã lâu không được tắm rửa gội đầu.
"Báo cáo thủ trưởng, vợ thủ trưởng muốn tắm, gội đầu."
Mục Lương Hòa đang trải chăn trên sofa, nghe vậy thì gọi điện hỏi han Lương Nhu Hoa, bên đầu kia không biết nói những gì, xong xuôi anh mới đi lấy nước nóng đem vào.
Anh vừa vắt khăn vừa nói "Quay lại đây, mẹ nói phụ nữa đẻ non tốt nhất không nên tắmtrước chớ tắm, tránh về sau lưu lại bệnh căn, để anh lau người cho em."
Tạ Thanh Ninh mặc dù không thích lắm nhưng vẫn xoay người lại, Mục Lương Hòa vén quần áo lên, tỉ mỉ lau một lần, lòng bàn tay không cẩn thận chạm vào da thịt nhẵn nhụi, một hồi run rẩy, thân thể căng thẳng "Quay lại, lau trước mặt."
Sắc mặt Thanh Ninh phiếm hồng, có chút ngượng ngùng: "Thủ trưởng để em tự làm đi."
"Không được, sợ em đụng phải vết thương, nằm xuống."
Nút áo bệnh nhân bị mở ra, lộ ra lần vải băng bó bên trong, băng gạc dầy cộm, Mục Lương Hòa động tác rất nhẹ, từ từ lau, đầu ngón tay cố ý ở trên cái rốn tròn trịa vuốt một cái, Thanh Ninh cười hít một hơi, duỗi chân đá anh nhưng bị bắt được, còn cố ra vẻ nghiêm túc.
"Không cho phép lộn xộn, cẩn thận vết thương nứt ra."
"Thầy thuốc nói rồi, vết thương gần như hoàn toàn khôi phục, đừng hòng gạt em."
"Đã thông minh không ít, đứng lên gội đầu."
Mục Lương Hòa lại bưng một chậu nước tới, không pha nước lạnh mà chờ nước nguội bớt rồi mới để cô ghé đầu vào gội.
"Rất ngứa, gãi trên chỗ đỉnh đầu một chút đi."
Mục Lương Hòa tay đầy bọt ở trên đầu cô gãi gãi, Tha