Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2405 lượt.
g từng ngụm từng ngụm, vậy mà, đợi đến lúc cô uống đến ly rượu thứ hai, đột nhiên có một bàn tay đưa ra nhận lấy ly rượu, đem ly rượu của cô về bên cạnh mình, cô sửng sờ quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, trừng mắt nhìn, gian nan nuốt ngụm rượu trắng xuống.
"Đứa ngốc, tại sao có thể uống rượu thay tôi như thế!" Dịch Khiêm nghiêng đầu, đưa đôi mắt bất đắc dĩ nhìn cô, con ngươi thâm thúy hiện lên chút đau lòng, chút bất đắc dĩ, anh giơ tay lên vỗ nhẹ bả vai của cô: "Tôi sẽ uống, nếu không cô sẽ xảy ra chuyện mất!"
"Không cần, không cần, tôi có thể chống đỡ được!" Sợ anh uống nhiều, cô vội vàng nâng chén lên, ngửa cổ, đổ rượu vào trong cuống họng, Dịch Khiêm đưa tay muốn ngăn đã không còn kịp nữa.
Anh chỉ có thể đưa ánh mắt đau lòng nhìn cô, sau đó Dịch Khiêm quay đầu qua nhìn Úc Bảo Sơn, thấy ông nhìn anh rồi lắc đầu một cái, cũng không còn ngăn nữa. Anh biết cô có tính quật cường, khi đã quyết định làm thì phải làm cho bằng được, không làm được sẽ không cam lòng, chỉ là cô căn bản không biết uống rượu, cứ uống như thế làm cho anh đau lòng!
Còn dư lại mười ly rượu, anh đè tay của cô lại, vẻ mặt thành thật hướng về cô, lắc đầu một cái, "Có thể uống năm ly, còn dư lại tôi sẽ uống!"
Trường hợp như vậy, anh không thể để cho cô ra mặt che chở anh, mặc dù anh cực kỳ yêu thích cái dáng vẻ khi cô bảo vệ anh; nhưng đây không phải là chỗ để nói chuyện yêu thích, anh sẽ không bắt cô làm chuyện này.
Quy tắc trên bàn rượu, anh không tiện là phật ý mọi người, mọi người trong đây cũng biết bao tử anh không tốt, người dám mời rượu anh không nhiều, bình thường đều là do mình tự uống…,trường hợp như hôm nay, anh không uống cũng không được.
Nhanh chóng uống xong mười ly rượu còn dư lại, anh đưa vẻ mặt không đổi sắc nhìn về vẻ mặt sửng sốt của các vị tổng giám đốc, giương môi cười một tiếng,“Chúng tôi không quá quan tâm đến việc biết uống hay không, cũng do mọi người mời, mọi người cứ tùy ý đi, không cần bởi vì chúng tôi mà mất hứng!”
Nếu anh mở miệng, mọi người thấy anh không có gì khác thường, gật đầu một cái ngồi trở lại chỗ cũ, tiếp tục uống rượu và trò chuyện.
Cũng bởi vì như thế, tất cả mọi người không dám đi lên rót rượu mời nhau nữa, cứ ngồi đó thảo luận hết đề tài này đến đề tài khác, trực tiếp gạt hai người bọn họ ra ngoài.
Quay đầu nhìn cô gái bên cạnh, đầu óc có chút choáng váng, Dịch Khiêm đột nhiên gọi nhân viên phục vụ pha một ấm trà giải rượu, nhìn thấy cô uống rồi thì anh mới yên tâm.
Biết rằng cồn rượu chưa tan hết, anh liền tìm một cái cớ để mang cô gái đang gật gù hả hê bên cạnh ra khỏi phòng, Úc Bảo Sơn say chếnh choáng, nghe lời của anh nói thì cũng không có ý kiến khác, khoát tay áo để cho bọn họ rời đi.
Mới vừa đi ra khỏi phòng, một bóng dáng cao ráo liền ngăn cản không cho hai người đi xuống cầu thang, Dịch Khiêm khẽ chau mày, ngước mắt nhìn Đường Minh Lân đang đứng trước mặt, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, thoạt nhìn hình như cũng không muốn mở miệng nói gì cả, chỉ chậm rãi ôm chặt cô gái nhỏ trong ngực, nhẹ nhàng lướt qua Đường Minh Lân.
Sức lực phần tay ôm ngang hông tăng thêm mấy phần, Úc Tử Ân bị động để hơi tỉnh, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông bên cạnh một chút, híp mắt nhìn theo ánh mắt của anh, khi nhìn rõ được gương mặt anh tuấn của Đường Minh Lân, khẽ cười một cái rồi khoác tay áo, mắt say lờ đờ có chút mông lung quát lớn: “Đường Minh Lân, anh tránh ra!”
Mùi rượu nồng nặc xông vào mũi, Đường Minh Lân vặn lông mày, đưa tay qua muốn đỡ lấy cơ thể cô, lại bị cô ra tay đánh cho bỏ ý định đó, khiến Đường Minh Lân giận đến mức muốn trở mặt ngay lập tức!
Hơn nữa còn đứng trước mặt người đàn ông mà anh coi là tình địch, anh càng thêm tức giận, đến độ không điều khiển được cảm xúc của mình, hít một hơi thật sâu, sau đó thu tay lại, lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, tuy muốn mắng vài câu, nhưng lời thốt ra chỉ có sự quan tâm: “Tại sao uống nhiều rượu như vậy? Em không biết mình không thể uống rượu sao?!”
Khẽ tựa vào lồng ngực Dịch Khiêm, mượn sức lực thân thể anh, cô cố gắng chống đỡ, thật ra thì ý thức của cô rất thanh tỉnh, chỉ là hành động có chút mơ hồ mà thôi.
“Hình như chúng ta….. đã ly hôn, tôi làm chuyện gì hình như…..Hình như cũng không liên quan đến anh phải không?” Khẽ cười một tiếng, cô mắt lờ đờ nhìn anh, “Anh có thể cách xa tôi một chút hay không? Tôi thật sự…..thật sự không muốn nhìn thấy anh! Tránh ra!”
“…..” Đôi mắt âm lạnh nhìn chằm chằm vào cô, không chỉ là bởi vì lời nói của cô, càng khiến cho anh căm hận khi không thể đẩy ý nghĩ đó ra khỏi đầu cô, để cho anh hận không được tiến lên bóp chết người phụ nữ không biết thân biết phận này!
Trong khoảng thời gian này, mặc kệ anh có lấy lòng cô ra sao, có tặng hoa hay mời cô ăn cơm, cô cũng không thèm nể mặt, mặc kệ anh đổ thừa, dụ dỗ hay làm gì đi nữa cô cũng không chịu, mà nếu anh cứ chịu thua thiệt, thì càng khiến cho anh không chịu khuất phục!
Coi như anh từng làm qua nhiều chuyện sai hơn nữa, nhưng bây giờ anh đã muốn hối cải để trở thành con người mới rồi, lãng tử quay đầu, thế mà