Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.

cô không cho anh cơ hội nào cả!
Anh không cam lòng, càng không chịu buông tay dễ dàng như thế, chưa từ bỏ ý định thì kết quả có chết cũng quyết dây dưa.
Dây dưa đến…….ngày anh thực sự chết tâm
Hết cách với cô rồi, Đường Minh Lân quay đầu nhìn về phía gương mặt kiêu căng và đầy tự tôn của người đàn ông bên cạnh, sắc mặt lành lạnh: “ Dịch thiếu, vì sao Ân Ân lại đi cùng cậu?!”
“Hôm nay chúng tôi đến đây xã giao với tổng giám đốc Úc.” Dịch Khiêm hơi liếc nhìn anh một cái, không nhanh không chậm giải thích một câu, hình như cũng chỉ nói đúng một câu này, không muốn nhiều lời, tiếp theo nói sang chuyện khác: “Ân Ân uống say, tôi sẽ đưa cô ấy về trước, Đường Tam, hôm nào gặp lại sau!”
“…….” Đường Minh Lân trừng mắt liếc anh một cái, không cam lòng mà đi lên trước, cố ý đưa tay ôm Úc Tử Ân, “Vẫn là tôi sẽ đưa cô ấy về! Tôi biết rõ nhà của cô ấy! không cần Dịch thiếu nhọc lòng!”
nói xong, anh đoạt lấy Úc Tử Ân từ trong ngực của Dịch Khiêm, ôm chặt lấy cô, đôi mắt đen hiện lên tia cảnh cáo.






Lấy thân báo đáp hay lấy thịt đền bù?
Nói xong, hắn đem Úc Tử Ân từ trong ngực Dịch Khiêm đoạt lại, chặt chẽ ôm vào trong ngực, con ngươi hắc ám chứa đựng mấy phần cảnh cáo.
Cảnh cáo của hắn đổi lấy chính là thái độ cười yếu ớt nhẹ nhàng của Dịch Khiêm và sự giãy giụa của Úc Tử Ân.
Cánh tay buộc chặt, hắn ôm chặt cô gái say chếch choáng nhưng vẫn không quên tránh thoát ngực hắn, bên trong đáy mắt có vài phần không kiên nhẫn. Dù vậy, hắn vẫn không chịu buông tay, ôm cô đang lảo đảo nghiêng ngã đi về phía thang máy.
Nhìn hai người đi về phía thang máy, đi ở phía sau, ánh mắt Dịch Khiêm khẽ chìm, mặt không đổi sắc đuổi theo, thang máy đinh một tiếng, cô gái vốn không an phận chỉ một phút run lên bần bật, ngẩng đầu híp mắt nhìn thấy người đàn ông đnag ôm mình, chợt đưa tay đẩy, không để ý đến vẻ mặt u ám của Đường Minh Lân, nghiêng ngả lảo đảo lui về phía sau, phanh một tiếng đụng phải một lồng ngực cứng rắn.
Khẽ ngẩn người, cô quay đầu nhìn người đàn ông phía sau đã vững vàng đỡ lấy mình, xông vào mũi là hơi thở mang theo mùi hương cây cở quen thuôc, không khỏi cảm thấy yên tâm.
Mới vừa ngồi lên xe, vốn là người say rất an phận, trải qua một phen giày vò của Đường Minh Lân, nhất thời phát tác sự điên khùng khi uống rượu!
Mở đôi mắt lờ đờ vì say rượu, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, bàn tay bé nhỏ gãi gãi ngực anh, cuối cùng rơi trên gò má của anh, nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, giống như đang phán đoán xem anh là ai, sau khi thấy rõ ràng, cô cười ngây ngốc, khẽ gọi, “Dịch thiếu…”
Một tiếng gọi nhỏ nhẹ mềm mại, hơn nữa cô vừa mới mè nheo như vậy, Dịch Khiêm khẽ vặn lông mày, con mắt tối thêm vài phần.
“Tôi nợ anh giống như…giống như càng ngày càng nhiều, còn không biếtphải làm sao đây nữa ?”
Vì uống rượu, tay của cô hơi lạnh, thế nhưng anh lại không muốn đem bàn tay nhỏ trên mặt kéo xuống, mặc cho cô vuốt trong vô thức, một tay khác ôm eo cô thật chặt, để cô tận lực tựa sát vào mình, tránh đụng vào cửa sổ.
“Tôi không muốn cô trả.” Mặc dù biết rõ cô đang say, anh vẫn nhẹ nhàng trả lời từng câu một.
Từ cái phút bắt đầu kia, anh đã không nghĩ muốn cô đáp trả, nhưng nếu như thế, bây giờ anh lại bắt đầu muốn ra điều kiện với cô rồi.
“Nhưng tôi không muốn nợ anh…rất không muốn!” cô mở to mắt, quật cường lắc đầu một cái, vừa cúi đầu đã đụng phải xương quai xanh của anh, đau đến mức cô chau cả lông mày.
Bất đắc dĩ thở dài, anh đưa tay vuốt vuốt cái trán của cô, động tác êm ái, trong lòng ão não, vừa rồi anh cũng không nên để cho cô thay mình uống rượu, coi như thích nhìn dáng vẻ bảo vệ của cô cũng không nên!
“Nếu như mà tôi không trả nổi nữa, tôi…tôi liền lấy thân báo đáp là tốt nhất…” cô cười ngây ngô, men rượu vào, cơ bản cũng không biết mình vừa nói cái gì.
Thế nhưng anh lại rất tự nhiên thuận theo cô một câu, “cái này cũng có thể.”
Vừa mới dứt lời, anh mới ý thức được cô vừa nói cái gì, mãnh liệt kinh hãi, chậm rãi ngồi dậy, hình như sửng sốt chốc lát, anh cúi đầu nhìn cô gái uống say trong ngực, không khỏi cười một tiếng, lấy điện thoại ra nhấn mấy cái, không khỏi hỏi thêm một lầ cơ hồ mang theo một chút giọng điệu dụ dỗ, “Ân Ân, cô vừa mới nói gì, tôi không nghe thấy.”
“Tôi nói…tôi lấy thân báo đáp…” hí mắt, cô cười ngây ngốc với anh, thấy anh giống như không chút cử động, cô cho rằng anh không thích, sau đó lại đổi một chút, “Nếu không, trả không nổi tôi…tôi lấy thịt đền bù?!”
“…” hai chữ “đền thịt” nhất thời khiến khóe mắt anh kéo ra, anh là đàn ông, tự nhiên sẽ hiểu hai chữ này có ý nghĩa gì, nhớ tới ngày đó Thẩm Bùi Bùi cùng Lăng Thiếu Phong cò kè mặc cả ở trong phòng bao riêng, anh không khỏi giương môi cười cười, “Cô muốn đền thịt, vậy cũng phải hỏi một chút xem tôi có đồng ý không chứ!”
Anh lần đầu tiên thấy được, cô uống say chân chính là dáng vẻ gì, một chai rượu đỏ sẽ không say khướt, 5 ly rượu trắng cô lại say thật, như vậy tính ra, tửu lượng của cô thật sự không kém, chỉ là