The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2424 lượt.

Lam Mộ Duy ở đây nữa, khụ khụ, vở kịch này sẽ vô cùng náo nhiệt nhé!"
"Tớ hiểu rõ, tớ cũng không còn là một đứa bé nữa, làm việc điều có chừng mực! Chẳng còn ngây thơ, để cho người ta tùy tiện lừa gạt!"
"Biết là tốt rồi!" Dừng một chút, cô nghiêng đầu nhìn Úc Tử Ân, "Thật ra thì tớ cảm thấy cậu và Dịch thiếu cũng rất xứng đôi, rất có tướng vợ chồng!"
". . . . . ." Dừng bước chân lại, Úc Tử Ân im lặng liếc cô một cái, "Bạn thân à, tớ vừa li hôn, không muốn lại bị giày vò trong nấm mồ hôn nhân một lần nữa, để cho tớ ngừng nghĩ vớ vẩn đi?"
"OK… OK, tớ hiểu rồi! Đi thôi! Tớ đói chết rồi!"
Chỗ ăn cơm là một phần nằm trong sản nghiệp của Lăng Thiếu Phong, hình như là vì phát tiết, Thẩm Bùi Bùi chọn một bàn đầy món ăn, một nửa món ăn trong đó chẳng ai động qua.
Im lặng nhìn Thẩm Bùi Bùi đang ăn một cách xa xỉ, Úc Tử Ân gọi nhân viên phục vụ đem những món đồ ăn chưa ăn để vào trong giỏ xách, một phần để cho cô xách về cho tổng giám đốc Lăng của cô nếm thử, một phần Úc Tử Ân mang cho Tương Tương, trước kia Tương Tương có nói là sẽ đi ăn cùng bọn họ, vừa lúc Thẩm Bùi Bùi được tặng thẻ hội viên VIP, cho nên liền đồng ý, nhưng vẫn không có thời gian, hôm nay vừa vặn là đúng lúc.
Vậy mà cô ấy không thể đến được, trở lại công ty, cô mới xuống xe, vốn tưởng rằng Đường Minh Lân hoặc là không có tới hoặc là không đợi được nên đã sớm đi, lại không nghĩ rằng, cô không khách khí từ chối, thế mà anh vẫn ngồi ở trong xe chờ cô về.
Sững sờ đứng tại chỗ, cô nhìn dáng vẻ tức giận của người đàn ông ở trong xe, theo bản năng muốn chạy trốn, nhưng cô vừa mới di chuyển thân, người trong xe đã đẩy cửa đi tới, bước lên ngăn cản trước mặt cô.
"Ân Ân!" Đưa tay lôi cô trở về, Đường Minh Lân lạnh lùng nhìn cô, gương mặt anh tuấn hiện lên vẻ mặt không kiên nhẫn, có chút tức giận!
"Buông tay, lôi lôi kéo kéo cái gì đó!" Hất tay của anh ra, cô lui về phía sau, nghiêng đầu nhìn chung quanh. Các đồng nghiệp dùng cơm xong đã bắt đầu trở về phòng làm việc, hít một hơi thật sâu, anh lôi cô đến cạnh xe, "Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa anh mới hiểu, chúng ta đã ly hôn, không thể tiếp tục nữa! Đừng quấn lấy tôi như thế có được không?!"
"Ân Ân. . . . . . Em thật tuyệt tình!" Đường Minh Lân cười lạnh một tiếng, vặn lông mày nhìn cô, rất nhanh trên mặt đã khôi phục vẻ mặt bất cần đời: "Không sao, mặc kệ em nói với anh như thế nào, anh sẽ không bỏ qua!"
Im lặng trợn trắng mắt, nhìn bộ dáng cố chấp của người đàn ông bên cạnh, Úc Tử Ân có chút thất bại, cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, tùy tiện hỏi một câu: "Anh một mực ở đây chờ tôi?"
"Nếu không ở đây? Em lại cho anh leo cây một lần nữa rồi sao!" Miễn cưỡng tựa người vào cửa xe, Đường Minh Lân đưa vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn cô, cô gái này, quả thật để cho anh vừa hận vừa yêu!
cô cắn môi trừng mắt liếc anh một cái, có chút chột dạ: “Ăn cơm trưa rồi?”
“không có!” Anh nhìn chằm chằm vào cô, nói xong còn tạo ra vẻ mặt đáng thương.
“Cầm! Đến giờ tôi làm việc rồi, anh ở chỗ này bao lâu cũng được, tôi không có thời gian để ý đến anh!” Giơ tay đem hộp thức ăn trong tay nhét vào tay của anh, cô mặc kệ hắn có ăn hay không, xoay người rời đi.
Lần này, Đường Minh Lân không có ngăn cô, trong tay đang cầm cái hộp đồ ăn mà cô đưa, lại tiếp tục dõi theo bóng dáng đã đi xa, không biết vì sao trên miệng lại bật ra một nụ cười, nụ cười đầy tà ý và vô cùng sáng lạn nở rộ trên gương mặt anh tuấn, tựa như ánh mặt trời.
cô vẫn không quá mức tuyệt tình đối với anh, còn có thể đau lòng vì anh, tối thiểu đây không phải là chuyện xấu.
Nghĩ đến đây, anh như thể đã phục hồi được niềm tin!
Vui mừng cầm túi xách trong tay, lái xe rời khỏi Thụy Nhĩ, rồi lái xe đến điểm hẹn với Thượng Quan Triệt, hình như là có chút không kịp chờ đợi muốn báo tin tức này cho anh ngay.
Nhưng khi Thượng Quan Triệt thấy anh xách theo hộp cơm đến quán, thì sửng sốt mấy giây, dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn vẻ mặt người đàn ông đang ngồi trên ghế salon với vẻ mặt thất thần, nên giơ tay đặt lên trán để anh thăm dò: “Bị sốt rồi hả? Sao lại thấy thần kinh không bình thường như vậy? sẽ không phải là bị cái gì kích thích đó chứ?”
“Cậu mới là người bị kích thích đó?” Đường Minh Lân im lặng liếc anh một cái, rút khăn giấy ra xoa xoa bàn tay, hoàn toàn không thấy ánh mắt kinh hãi của người khác.
“Này, hình như là hộp cơm, thiếu gia như cậu không phải luôn luôn ăn những món nóng sao? Sao hôm nay ăn cơm hộp nguội lạnh như thế này!”. Thượng Quan Triệt vẫn không hiểu nên lên tiếng hỏi người đàn ông đang ngồi trên salon, thật sự không hiểu vì sao anh cứ như đang hát tuồng vậy?!
Chợt nhớ tới bữa tiệc kia, khi anh vừa rút người ra, nghe quản lý nói anh đã đặt phòng, chỉ là người còn chưa đến, vào lúc này lại ngồi đây với túi đồ hộp, thật là không thể tưởng tượng nổi!
“Cái chỗ đồ ăn này ở đâu ra thế? không phải cậu đặt phòng ăn ở Hải Lam sao? Tại sao lại đổi địa điểm?”
“không có đi Hải Lam, đây là Ân Ân cho tớ!” Nhìn những món đồ ăn bình thường trên bàn; mặc dù đây không phải là những món anh