Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.
ột chút, cũng có thể đi đến vườn nho lân cận hoặc là ngồi du thuyền xem phong cảnh cũng không tệ.”
“ Anh họp phải bao lâu đây?”
“ Đại khái khoảng 2 đến 3 tiếng đồng hồ.”
“ Vậy em đi xem anh họp có được không? Em làm chuyện của em, anh bận việc của anh, em sẽ không nói chuyện cũng không quấy rầy.” Không phải là không muốn thể nghiệm cảm giác tự do khi du lịch một mình, chỉ là đột nhiên cô cảm thấy, có anh ở bên người, cảm giác yên tâm như vậy cũng không tệ lắm.
“ Được…” Không ngờ, anh cũng không cự tuyệt, dường như không hề suy nghĩ một chút nào liền đồng ý, lúc quay đầu nhìn về phía cô, khóe miệng cũng chứa đựng nụ cười dịu dàng, giống như dung túng bản tính tùy hứng của cô vậy!
Cho dù là dung túng, đối với anh mà nói, đó cũng là một chuyện vui.
“ đồng ý nhanh như vậy, anh không sợ em sẽ ăn cắp cơ mật kinh doanh sao? Em không phải là nhân viên của anh!” anh nói được quá nhanh, khiến cô hoài nghi mục đích của anh không phải là đi họp.
“ Dự án này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nếu như em thật đánh cắp cơ mật kinh doanh, chút tiền này anh vẫn bồi thường được!”
Anh đã nói, sẽ cho cô thời gian cùng cơ hội hiểu rõ anh, nếu cô muốn đi xem anh họp, cũng không phải là thiệt thòi gì mà là thêm một cơ hội hiểu rõ anh mà thôi!
“…”
“ sáng sớm mai cùng nhau ăn điểm tâm, nếu quả thật muốn đến công ty, có thể đi cùng anh.”
“ Tốt!”
______
Dịch Khiêm giữ lời, Úc Tử Ân cũng không kiểu cách, đổi xong áo quần liền đi theo anh đến chi nhanh công ty, ngược lại ánh mắt Văn Khâm lại hết sức kinh ngạc khi nhìn thấy cô, giống như Boss của mình đang dắt một cái yêu tinh trở lại!
Nhìn thấy cô cùng anh bước vào phòng họp, Văn Khâm liếc người đang ngồi trên ghế chủ tịch, thấy anh vẫn yên lặng, mở máy tính xem tài liệu của hội nghị, tuy dáng vẻ vẫn lạnh nhạt nhưng có lẽ đã ngầm cho phép, hắn cũng không nhiều lời làm gì.
Chiếc bàn thật dài có thể đủ cho 50 người ngồi họp, Úc Tử Ân chọn chỗ ngồi ở dưới cùng, khi ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy người đàn ông ưu nhã đang ngồi ở ghế chủ tịch, chỗ cô đang ngồi có chút xa lạ, nhưng cũng rất khiến cho người ta chú ý.
Tham gia hội nghị lần này phần lớn là người ngoại quốc, trong đó cũng không ít người từ Trung Quốc đến, khi mọi người bước vào phòng họp trước tiên liền nhìn thấy chỗ cô ngồi, hơi kinh ngạc, tiếp theo liền nhìn về phía ghế chủ tịch thấy đại boss trầm mặc cũng rất thức thời không hề nói gì.
Bọn họ đều là lần đầu tiên thấy đại boss mang theo phụ nữ tới phòng họp, quan hệ bí ẩn không cần nói cũng biết.
Hội nghị kéo dài hơn hai giờ, trong lúc đó Úc Tử Ân nhàn rỗi đến nhàm chán xem tạp trí đăng tải tuần lễ thời trang Xuân Thu của Paris, đợi đến lúc Dịch Khiêm lên tiếng, cô lại biết phân thân nghe tiếng của anh, trải qua hơn hai tiếng đồng hồ thật cũng không gian nan.
Nhìn bóng dáng ưu nhã ở ghế chủ tịch, cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ lúc làm việc của anh, mặc dù chỉ đơn giản nói ra quan điểm của mình, nhưng giơ tay nhấc chân đều thành công thể hiện mị lực đàn ông của mình, còn có mọi lời nói đều thể hiện sự độc đáo của ánh mắt và sức phán đoán, khiến cho cô kinh ngạc không dứt!
Từ vẻ mặt của một đám cấp dưới, cô có thể nhìn ra được năng lực lãnh đạo trác tuyệt cùng ánh mắt của người đàn ông này thật sự có mị lực trinh phục lòng người.
Cho đến khi hội nghị kết thúc, nhóm người cuối cùng cũng đi ra, cô mới đóng laptop, nhanh chóng đi tới, kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, chống cằm, vẻ mặt tràn đầy sùng bái nhìn anh “Nếu như công ty cha em có nhân tài như vậy, ông ấy khẳng định sẽ rất vui mừng!”.
cô vô tâm nhạo báng một câu, lại khiến cho anh nghĩ tới chuyện nào đó, ánh mắt tối tăm thêm vài phần ý cười, gật đầu một cái, khẽ cười ra tiếng “Đề nghị này có thể suy tính”.
“À? anh nói gì?” cô hình như nghe không hiểu ý tứ của anh, nháy mắt nhìn anh.
“đi giúp cha em quản lý công ty, em cảm thấy anh nên lấy thân phận gì đi thì khá? Là nhân viên hay là con rể?”
“...” Khuôn mặt tươi cười cứng đơ, Úc Tử Ân nhìn đến nụ cười tràn đầy thâm ý của Văn Khâm, nhất thời đỏ mặt, tức giận nhìn người đang đùa giỡn mình “Xem như em không nói gì đi!”
Hóa giải lúng túng, cô vội vàng đứng dậy “thật đói mà, chúng ta đi ăn cơm đi?”
“Được!” Vấn đề này vẫn không tiện thảo luận quá nhiều, Dịch Khiêm cũng không muốn tiếp tục nói giỡn với cô, đem tài liệu trong tay đưa cho Văn Khâm, đứng dậy mang theo cô ra khỏi phòng họp.
-------------
Bữa trưa vốn định trên du thuyền, lại sợ cô say tàu, Dịch Khiêm liền lệnh cho Văn Khâm tạm thời đặt một phòng ăn khác.
đi trên đường phố cổ, Dịch Khiêm nhìn cô gái nhỏ ăn quá no đi bên cạnh, ánh mắt cưng chiều như nắng ấm “Dẫn em đến ven hồ Lai Mông đi một chút, chỗ đó phong cảnh không tệ”.
Ven hồ Lai Mông, thiên nga cũng nhau đùa giỡn trên nước, du thuyền cũng những cánh buồm đủ màu sắc đi tới đi lui trong hồ, bầy chim bồ câu trắng rong chơi ven hồ, tất cả đan xen hòa bình yên tĩnh, ít đi vài phần ồn ào của đo thị.
Nắm tay cô, anh cùng cô đi tới bên hồ, cô gái nhỏ vốn ăn quá