Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.
ng khống chế được mà cầm lấy điện thoại bấm số của một người quen thuộc!
Suy nghĩ một chút, một lúc sau anh mới lên tiếng: "không cần tìm mua gì hết, những thứ đồ này anh sẽ bảo người chuẩn bị cho em, em chỉ cần mang theo một số quần áo mặc hằng ngày là được rồi."
"A a, được." Dù thế nào đi nữa anh cũng có khả năng đó, cô không nói gì thêm nữa, đề tài vừa dứt, hai bên liền bắt đầu rơi vào trầm mặc.
"Ân Ân, chiều mai, máy bay ba giờ, anh đến đón em."
"Được." Gật đầu một cái, cô đột nhiên thấy bụng hơi đói, nhìn thời gian trê điện thoại, đã đến giờ bữa ăn tối, cô lo dọn dẹp nhà cửa nên đã quên ăn cơm. Đột nhiên nghĩ đến hôm nay Thẩm Bùi Bùi nói sẽ đi thả chim bồ câu nên không về ăn cơm, hại cô mua nhiều đồ ăn như thế, cô vội hỏi: "Anh ăn cơm chưa?"
"Còn chưa ăn, mới ra khỏi công ty."
"Vậy anh đến nhà em đi, em mời cơm anh! Em mua rất nhiều đồ ăn, Bùi Bùi bảo em phải đi phóng sanh, không ăn lãng phí...."
Từ trên giường xuống, cô chạy thẳng vào bếp theo bản năng.
"Được, vậy em đợi anh... khoảng ba mươi phút nữa anh sẽ đến." Bây giờ là giờ khắc quan trọng, đường đến nhà cô ba mươi phút cũng xem như dài đằng đẵng rồi.
"A, không vội, anh đừng lái xe quá tốc độ!" không đợi anh tiếp tục, cô trực tiếp cúp điện thoại, bắt đầu trở thành một người bận rộn trong bếp.
Nhìn chiếc điện thoại bị cắt đứt trong tay, Dịch Khiêm đột nhiên ngẩn người, tiếp theo khẽ cười một tiếng, mệt mỏi ban nãy lập tức tan biến, đảo quanh tay lái, tiếp tục lái xe.
Bên nhau ấm áp như thế, có lẽ là một bắt đầu tốt đẹp.
Nửa giờ sau, anh tới thật đúng lúc, nhìn cô gái đứng mở cửa cho anh, trên người là một bộ đồ ở nhà màu trắng, trên cổ đeo tạp dề, dịu dàng cười với anh, lại làm cho anh có chút sợ sệt!
một màn như vậy trong những năm trước đây, anh đã mơ rất nhiều rồi, nếu nói hạnh phúc, không phải là có một thiên tử trên vạn người, mà là có một người ở nhà nấu cơm, mở cửa đón anh về.
một thoát mở cửa ra, anh thấy khuôn mặt tươi cười của cô, tất cả mệt mỏi trong ngày đều bị quét đi mất.
Cho tới bây giờ, hạnh phúc rất đơn giản, mà anh cũng không muốn nghĩ nó phức tạp lên làm gì, vậy mà, từ đầu đến cuối anh chưa từng có được.
Hôm nay anh có được cảm giác chân thật như thế đúng là ngoài ý muốn, nhưng anh rất vui mừng, cảm kích.
"Lo lắng làm cái gì, đi vào thôi!" cô hơi nghiêng người qua, đi vào trong tủ giày bên cạnh tìm cho anh một đôi dép lê, đưa lưng về phía anh, chỉ vào ghế salon bên cạnh "Trước ngồi xuống đó trước đi, đồ ăn cũng sắp chín rồi!"
"Được." Đáp nhẹ một tiếng, anh thay giày xong, đuổi theo bước chân của cô, đi vào phòng bếp.
Ngồi ở quầy bar nhỏ cạnh bếp, anh an tĩnh nhìn cô đang bận rộn nấu nướng bóng lưng mảnh khảnh vào giây phút này lại đem đến cho người ta sự ấm áp, trong hơi thở quanh quẩn hương thơm thức ăn nồng đậm, trong thoáng chốc anh thậm chí còn có cảm giác sống chung với cô nhiều năm lắm rồi.
Bốn mặn một canh, cô thích hạt tiêu đen với muối và tôm, còn anh thích ăn canh ba vị, sắc hương vị đều hoàn hảo, tay nghề nấu nướng của cô không tệ, Dịch Noãn đã nói như thế trước mặt anh, trước kia anh chỉ cho là con bé ghen tỵ và hâm mộ nên mới nói thế, hôm nay gặp mặt, nói không uổng phí tâm tư con bé.
Thay anh xới chén cháo gà, cô đưa đến trước mặt anh, "Cái này giúp hạ sốt, trời nóng nực, anh uống một chút cho mát."
"Cám ơn!" Khi nói cám ơn, anh hơi híp mắt lại nhìn cô, khóe môi tươi cười.
Tiểu yêu tinh!
Khi cô đến được Thụy Sĩ đã là buổi tối, bữa ăn tối trên máy bay chẳng có mùi vị gì cả, Úc Tử Ân chỉ ăn một chút chứ không ăn nhiều.
Tới đón cô chính là một người quản lý chi nhánh công ty của Dịch Khiêm ở nước ngoài, một người tính cách trầm ổn, cặp kính dày cộm, có lẽ là người Nam Trung Quốc, đặc biệt là khi ông nói chuyện càng khẳng định hơn. Ông ta lễ phép và lịch sự đưa tay ra chào hỏi, "Tổng giám đốc! Đi đường đã mệt nhọc rồi, ngài cực khổ quá!"
Dịch Khiêm nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ừ”, nghiêng người sang giới thiệu với ông, "Vị này là Úc Tử Ân, tiểu thư Úc!"
"Chào ông!" Úc Tử Ân lễ phép đưa tay tới bắt tay với ông ta.
"Tiểu thư Úc, chào cô! Tôi tên là Tần Vũ, hoan nghênh cô tới Thụy Sĩ!" Vẻ mặt không biến sắc, Tần Vũ quan sát cô một loạt từ trên xuống dưới, ông lễ phép nhìn về phía vị tổng giám đốc đang dẫn đầu, "Khách sạn đã chuẩn bị xong, tổng giám đốc muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước hay đi dùng bữa trước?"
"Ừ, hoàn hảo!" Cô gật đầu một cái, lơ đãng nhìn đến anh đã đổi một bộ quần áo màu trắng, ưu nhã mà lười biếng giống như hoàng tử European, chói mắt đến khiến người không dời mắt được!
"Vậy anh dẫn em ra ngoài ăn chút gì đó."
"Được" Gật đầu một cái, cô nhìn bốn phía, không thấy bóng dáng Văn Khâm, vừa đi theo anh vừa mở miệng hỏi: "Văn Khâm đâu?"
"Anh ta đi gặp một số bạn học ở Thụy Sĩ rồi." Bước vào thang máy, anh như cảm nhận được ánh mắt của cô đang nhìn anh, quay đầu lại nhìn cô, dịu dàng cười cười, "Sao lại nhìn anh thế?"
"Không có gì, chỉ là em