XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.

, sợ rằng…….”.
Trong bóng tối, gương mặt của người đàn ông trở nên sắc bén, giọng nói nồng đậm mang theo âm nhạc vui tươi “nói một tiếng với Tiểu Mễ và Tiểu Toa, điều tra những gì có thể, không cần tự mình động thủ, tạm thời không cần cho bọn họ phân tán lực lượng”.
“Dạ!” Quả nhiên anh không nhìn lầm, đối với tổng giám đốc mà nói thì cô gái Úc Tử Ân này rất đặc biệt.
“Được rồi, đi làm việc của mình đi, cẩn thận một chút!”
“Tôi biết rồi!”
Vội vã lui ra, cách một khoảng vừa phải, bóng dáng của người cận vệ biến mất trong bóng tối, hòa vào trong không khí, giống như chưa từng tồn tại.
Thoát ra khỏi đám người đang nhảy nhót, Úc Tử Ân thở hổn hển đi tới ghế bên cạnh Dịch Khiêm, nụ cười trên mặt còn chưa tắt đi, làn váy tung bay trong gió, loáng thoáng có thể ngửi được hương thơm nhàn nhạt trong không khí.
“Rất lâu không có khiêu vũ cùng người khác rồi, ra mồ hôi như thế này, thật là thoải mái!” Nhìn người đàn ông ngồi trên ghế, cô nở một nụ cười nhạt nhòa, giờ phút này, gương mặt xinh đẹp khó nén được sự vui vẻ.
Từ trên ghế đứng lên, Dịch Khiêm đưa mắt nhu tình nhìn cô, giơ tay lên gỡ những sợi tóc dán trên mặt cô xuống, nghiêng thân tiến tới thì thầm bên tai cô “Tiểu yêu tinh, về sau không nên nhảy Rumba với người đàn ông khác, nhiệt tình như lửa, em xem tất cả những người đàn ông kia đều điên cuồng vì em kìa!”
sự điên cuồng của anh thể hiện khi anh không kiềm chế được sự đố kỵ.
Nhìn cô xinh đẹp uốn éo trước mặt người đàn ông khác, nhiệt tình và kĩ thuật nhảy khêu gợi như vậy, cơ hồ khiến anh không khống chế được mà phải đi lên, tự nhiên gương mặt anh lộ ra kích động, chỉ sợ bây giờ sẽ kéo cô ra khỏi đám người kia ngay lập tức!
Hơi thở nóng rực vây quanh cổ cô, cô khẽ run, ngước mắt nhìn gương mặt người đàn ông gần trong gang tấc, đáy mắt lưu ly sáng chói lóe ra chút ánh sáng nhẹ nhàng, mặt đẹp mang theo nụ cười yếu ớt chưa tắt đi, cô nghiêng đầu, ở khoảng cách gần thế nhìn gương mặt xinh đẹp của anh, êm ái hỏi “Dịch thiếu, cũng bao gồm cả anh sao?”
Lúc học đại học, cô có học nhảy Rumba, không thể nói là mình rất lợi hại, nhưng có thể tìm đủ hấp dẫn trong điệu nhảy, ngay cả Thẩm Bùi Bùi cũng nói lúc cô nhảy Rumba là lúc cô biến thành yêu tinh, lúc ấy cô không tin, vậy mà hôm nay nghe lời của anh, cô lại tin.
Nhìn vào đôi mắt bị bao phủ bởi lửa dục của anh, đó đã là đáp án rõ ràng nhất rồi.
Chỉ là giây phút này, cô thực sự rất muốn biết, tại sao nhiều người đàn ông lại điên cuồng vì cô như thế, trong đó có loại trừ ai không.
Mặc dù nhìn vào trong mắt anh, cô lại cố chấp chờ câu trả lời từ miệng anh, như một đứa bé bốc đồng.






Dắt tay!
Trong đôi mắt như lưu ly ẫn nhẫn sự rung động, khoảng cách gần như thế, từ trên người cô tràn ra mùi hương đầu độc, gần như khiến cho anh khó thể tự khống chế!
Sự tự chủ của anh luôn rất mạnh, vậy mà, vào giờ phút này, anh lại không muốn che giấu cảm xúc của mình như vậy nữa.
Ngang hông căng thẳng, theo bản năng cô ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc không hề báo trước hôn lên, bờ môi lạnh bạc mềm mại đè lên bờ môi của cô, tùy ý theo hơi thở của cô triền mien, qua lại vuốt ve bồi hồi, đánh tới một luồng hơi thở nam tính cuồng liệt khí phách.
Không thấy cô giãy giụa, nụ hôn của anh càng to gan thăm dò vào phần môi của cô, ôm lấy chiếc lưỡi của cô kịch liệt dây dưa, trằn trọc mút vào.
Đột nhiên bừng tỉnh, ý thức được mình đã rơi vào trong ngực anh, thân thể cứng đờ không dám cử động, hơi thở quấn quanh hơi thở, bên cạnh đó là sự dịu dàng công chiếm của anh, đây là một loại khí thế mà cô không có, khiến cho tim cô từ trước đến nay luôn yên bình bỗng nhiên đập bình bịch.
Tay mềm nho nhỏ bị anh giữ trong lòng bàn tay, lòng bàn tay thật dày, truyền đến độ ấm nhàn nhạt.
Bị anh nắm tay, cô cũng chỉ ngẩng đầu theo bản năng nhìn anh một cái, gò má trầm ổn, khiến cho cô cảm thấy an tâm, mặc cho anh dắt mình đi qua ngã tư đường, hành động cẩn thận che chở kia trong nháy mắt làm ấm đáy lòng lạnh lẽo của cô.
Sau chuyện Lam Mộ Duy, cô cho là đã không còn ai sẽ đem cô nâng niu trong lòng bàn tay, lại không nghĩ rằng trong lúc cô mê mang nhất lại gặp được anh.
Khẽ nắm chặt bàn tay, cô khẩn trương đi theo bên cạnh anh, đi qua một ngã tư đường, vốn nghĩ rằng anh sẽ buông tay ra, lại không ngờ anh cứ như vậy, dắt tay của cô đi thẳng, không hề có chút dấu hiệu nào muốn buông tay.
Cô không nín được cười cười, thoáng thả chậm bước chân để cho anh mang theo mình đi, Geneva ban đêm khắp nơi đều là phong cảnh hoài cổ thời kỳ văn nghệ phục hưng, đi trên đường phố cổ xưa, trong không khí còn thoáng nghe được mùi thơm nhàn nhạt của cà phê.
Trầm mặc một lúc lâu, cô nghiêng đầu nhìn anh, nháy mắt hỏi: “Ngày mai anh có sắp xếp chuyện gì không? Em nhớ giống như anh nói là tới đây để đàm phán dự án mà?”
“ Ừ.” Quay đầu, anh an tĩnh nhìn cô, “Buổi sáng ngày mai có họp, buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn cơm, lúc anh họp, em có thể đi dạo xung quanh m