Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2387 lượt.

đang suy nghĩ, anh tới Thụy Sĩ là vì công việc, em là tới chơi, anh có thời gian dẫn đường cho em sao?"
Ban đầu anh có nói đùa việc anh sẽ làm hướng dẫn viên du lịch của cô, hôm nay thật bước lên nơi này rồi, nhìn dáng vẻ bận rộn của anh, cô thật sự không dám làm lãng phí thời gian quí báu của anh.
Làm như xem thấu tâm tư của cô, anh cười nhẹ, "Nếu như không có thời gian, anh sẽ không đồng ý đưa em đến đây. Hơn nữa, phần lớn cuộc sống của anh là bận rộn, cũng nên cho mình một kỳ nghỉ chứ, nghỉ ngơi thật tốt, công ty dù không có anh vẫn sẽ hoạt động tốt, nhưng nếu không có anh mà không thể trụ vững, vậy anh là một ông chủ thất bại rồi! Em nói xem có phải không?"
"Cũng đúng ạ. Một người lãnh đạo xuất sắc, là một người giám đốc biết quản lý công ty, khiến cho nhân viên của mình làm việc tốt hơn, chứ không phải tất cả đều phải do mình làm."
Những lời này anh nhớ là anh đã từng nói với cô, hôm nay cô lại dùng nó để nói với anh. Nhưng việc cô nhớ lời nói của anh làm cho anh vô cùng bất ngờ.
"Vậy theo như ý của em thì anh có được xem như một người lãnh đạo xuất sắc hay không?" Bước ra thang máy, anh miễn cưỡng hỏi một câu.
"Em không biết, bởi vì em chưa hiểu rõ anh, cho nên không dám bình luận thêm." Dừng chân lại một chút, cô đưa vẻ mặt thành thật mà lắc đầu một cái.
"Không sao, về sau sẽ có cơ hội để em hiểu rõ hơn!"
——《 quân môn cưng chiều cưới 》——
Đèn đuốc trong phòng sáng trưng, kiến trúc cổ điển và hiện đại dung hợp với nhau, tạo thành một quán ăn phồn hoa lại có phần thanh tao.
Trên quảng trường là ánh đèn sáng rực, không ít du khách và những người dân đang tụ tập, tiếng ồn ào huyên náo, đàn accordeon đang tấu những bản nhạc, âm thanh la hét liên tục vang, phác họa một không khí trời đêm nhộn nhịp.
Cận vệ đi vào trong đám người, đi tới góc yên lặng duy nhất trong quán, chạy nhanh tới.
"Giám đốc!" Người nọ đứng bên cạnh, khẽ gọi anh một tiếng, lại không lấy được đáp án của anh.
Trong kinh ngạc, người nọ dõi theo ánh mắt của anh.
Tại khán đài cách đó không xa, dưới ánh đèn lờ mờ, một bóng người mảnh khảnh cùng một nhóm người đang nhảy điệu Rumba nhiệt tình, quần dài lỏa sắc tung bay giữa không trung, bản lĩnh xinh đẹp, hấp dẫn ánh mắt của những người chung quanh, vui sướng cùng đốt lên ngọn lửa đêm.
Khóe miệng khẽ cong lên, người nọ thức thời lui về phía sau ghế, an tĩnh làm người tàng hình, không muốn quấy rầy tổng giám đốc lúc tổng giám đốc đang không vui.
Trong đám người đó hình như có một cô gái Phương Đông, người con trai anh tuấn đang dìu cô nhảy một đoạn nhạc nhẹ nhàng, thấy cô sợ hãi thì càng ôm chặt cô hơn không dám buông cô ra, nhảy liên tục hơn nửa tiếng, Úc Tử Ân mới lui về phía sau, uyển chuyển cự tuyệt ý mời của những người đàn ông khác.
Dịch Khiêm híp mắt nhìn bóng dáng của kẻ đang lớn tiếng cười kia, hình như đây là lần đầu tiên anh thấy cô nhiệt tình như lửa thế, thân thể xinh đẹp câu hồn, khiến cho những dục vọng của những người đàn ông khác rục rịch, nụ cười sáng lạn cũng làm cho tim người ta đập thình thịch.
Hôm nay anh có thể lý giải được rất nhiều điều, tại sao Đường Tam lại tỏ ra bất Cần đời khi ly hôn với cô, rồi sau đó lại quay lại đòi dây dưa với cô. cô gái này, trên người của cô có một thứ truy đuổi hồn phách của những người đàn ông khác, cần từ từ đào bới nó ra.
Chỉ tiếc, Đường Minh Lân đã mất đi cơ hội tốt nhất, mà anh có lẽ vẫn cần một chút thời gian.
Khóe môi cong lên, trong ánh mắt hiện lên một tia cưng chiều.Bừng tỉnh, anh hướng về người đàn ông bên cạnh, nhàn nhạt ra lệnh “nói đi”.
“Tiểu thư Lâm dự tính tuần sau trở về nước, tổng giám đóc, người xem…..”
“……” Ánh mắt vốn đang dịu dàng của Dịch Khiêm lại trở nên trầm xuống, vui vẻ bị nhiễu loạn, Dịch Khiêm khẽ vặn long mày “Có chuyện gì chờ cô ta trở lại rồi hãy nói!”.
“Được…..”. Biết mình đã chọn sai thời điểm báo cáo chuyện này, cận về đáp nhẹ một tiếng, vội ngăn đề tai “Ngài bảo tôi kiểm tra tốt tài liệu kia, quả thật Lâm Quân Dao có quan hệ với những người đó, sau lưng cô ta có người cố ý vun trồng cho cô ta. Cho nên ông ta mới không biết thân biết phận mà cùng cô ta thi hành nhiệm vụ thần bí kia, bên phòng điều tra và phá án đã điều tra được một chút thông tin có liên quan, nhưng nó đã bị người ta hủy đi chứng cứ, sợ rằng đối thủ lần này của chúng ta không đơn giản”.
“Nhưng nếu đối thủ quá đơn giản, chỉ sợ không có tư cách chơi trò chơi này với tôi”. Thưởng thức cốc cà phê trong tay, Dịch Khiêm đột nhiên ngước mắt nhìn về bóng dáng phía đài, môi mỏng nâng lên một nụ cười yếu ớt, gương mặt tấn tú có chút lười biếng, dưới ngọn đèn, vẻ mặt càng thêm mờ ám, mơ hồ lộ ra mấy phần tà mị “Trước đừng đánh rắn động cỏ, bọn họ muốn làm cái gì, tạm thời khiến cho cục công an ra mặt đi, chúng ta chưa vội nhúng tay vào”.
“Dạ!” Gật đầu một cái, cận về làm như nghĩ tới điều gì đó, ngước mắt liếc nhìn bóng dáng một cô gái nhỏ “Tôi lo lắng tiểu thư Úc sẽ dính vào vụ này, tôi đã tra ra được chuyện tình gần đây của Lâm Quân Dao, cô gái này còn là tình cũ của Đường Tam