Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342357

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2357 lượt.

ng thời gian này, nếu để cho người khác nhanh chân hơn, có thể anh sẽ khóc không ra nước mắt!
"Vậy em đồng ý với anh còn không được sao!" Đẩy gương mặt lại gần của anh, cô mở cửa xuống xe.
Ngồi ở ghế tài xế, người nào đó nhàn nhạt nhếch môi cười, mặt thỏa mãn.






Lệ thuộc không chút kiêng kỵ.
Từ trong xe xuống, anh đuổi theo bước chân của cô, đưa tay ôm eo của cô, thuận thế đem cô ôm vào trong ngực, nói nhỏ bên tai cô: “Thì sao, làm bạn gái anh mất thể diện lắm sao? Anh có kém cỏi đến mức để cho em ghét bỏ vậy sao?”
“…” quay đầu, cô im lặng liếc nhìn anh, thật sự không muốn nói đến đề tài này nữa!
Mà người nào đó cũng khéo léo nói sang chuyện khác, “Đồng ý làm bạn gái của anh, vậy hôm nay anh tới dùng cơm, có tính là gặp trưởng bối không hả?”
“Cũng không phải là chưa từng gặp, làm cái gì mà gặp trưởng bối chứ.” Khẽ hừ một tiếng, cô giống như nhớ tới điều gì, lại xoay đầu, “Gặp trưởng bối cũng không phải là không thể, nếu ba em không đồng ý chúng ta ở cùng một chỗ…”
“Yên tâm đi! Bác trai sẽ đồng ý. Nếu bác ấy không đồng ý thì chúng ta tiền trảm hậu tấu, hoặc là…” nhớ lại cái chủ ý cùi bắp của Hạ Ninh Huân, anh không thể nín được cười.
Nhìn chăm chăm vào ông, Úc Tử Ân nghiêm túc gật đầu, “Cha, cha sẽ đồng ý cho chúng ta ở chung một chỗ sao?”
“Nếu như là nguyện vọng của con, cha không có phản đối, chỉ cần con vui vẻ là đợc rồi!” Làm cha, lại chỉ có một con gái bảo bối, ngoài một vài tâm nguyện thì không có gì khác.
Úc Bảo Sơn sảng khoái đồng ý như vậy, làm cho Úc Tử Ân cảm giác mình có phần bị bỏ rơi, nhớ lại lúc cô và Lâm Mộ Duy lui tới, khi đó Úc Bảo Sơn chết sống đều không đồng ý, chỉ sợ cô trẻ người non dạ bị người ta lừa, bị người làm tổn thương, nếu như không phải Lam Mộ Duy kiên trì đứng trong ngày đông giá rét làm cho Úc Bảo Sơn cảm động, thì bọn họ cũng không thể ở chung một chỗ.
Mà năm đó, cũng hoàn toàn đúng theo lời nói của Úc Bảo Sơn, giao cô cho Lam Mộ Duy quả thật là không đúng người, hung hăng gây tổn thương khi đang yêu tha thiết, cho tới nhiều năm như vậy, cô vẫn còn chưa thoát ra khỏi bóng ma.
Vì sao hôm nay Dịch Khiêm tới đây, ông lại không hề có ý kiến?
Bước lên, cô kéo cánh tay Úc Bảo Sơn, hí mắt khiêu khích nhìn Dịch Khiêm một cái, cười nói, “Cha, cha không cần suy nghĩ thêm một chút sao? Chẳng lẽ cha không sợ cha gửi gắm không đúng người, để cho anh ta đem con gái bảo bối của cha bắt cóc hả?”
Dễ nói chuyện như vậy thật không đúng với tác phong của Úc Bảo Sơn mà!
“Suy nghĩ cái gì? Tiểu Dịch là đứa bé tốt, chỉ cần đối đãi với con tốt là được rồi, cha còn lo lắng con đã trải qua một cuộc hôn nhân sẽ không ai thèm lấy đấy!”
“…Con đây có được xem là thất sủng không chứ?” quay đầu, cô tức giận nhìn chằm chằm Dịch Khiêm, anh vừa tới là Úc Bảo Sơn đã hoàn toàn chìa cánh tay ra ngoài rồi!
“Thất sủng cái gì, bây giờ không phải là nhiều người cưng chiều con sao? Không đúng không đúng, có thể sau này vẫn sẽ còn có nhiều hơn một người nữa!” nhắc tới chuyện này, Úc Bảo Sơn chợt nhớ tới một người khách khác của hôm nay, trên gương mặt lại nhiều thêm mấy phần nhu tình.
“Hả? có ý gì?” nghiêng người sang, Úc Tử Ân nhìn lên nhìn xuống Úc Bảo Sơn, giống như ngửi ra mùi vị JQ, hí mắt chất vấn, “Cha, sẽ không là coi trọng dì nào đấy chứ? Nhanh, thành thực khai báo!”
“Cái gì mà dì nào, con cũng đã gặp, là dì Hồng của con!” hắng giọng một cái, Úc Bảo Sơn nghiêm túc, “Hôm nay cha cũng có mời cô ấy đến ăn cơm, nói là con muốn ăn sườn sốt ô mai của cô ấy làm, cô ấy đã đi ra ngoài mua tương ô mai rồi.”
“A, thì ra là…Lại nói hai người khi nào thì đến cùng một chỗ? Khoảng thời gian trước không phải cha còn coi trọng Na quý phu nhân ở Bắc Kinh sao? Thế nào? Chịu bỏ qua?”
“ Không phải là do con nói cha đây là một lão già thô thiển không xứng với người ta sao? Cha con đã già, chỉ là muốn tìm bạn, khi đau ốm có người ở bên cạnh là đủ rồi, không có yêu cầu cao như người trẻ tuổi các con.”
“Cha…sao lại nói chuyện này! Khi cha đau ốm có lúc nào con không ở bên cạnh chứ! Nói giống như con gái đây không có hiếu thuận à!” Mẹ không có, từ nhỏ cô đã gánh vác trách nhiệm chăm sóc cha, nhưng giữa hai cha con cũng không bao giờ nhắc tới những lời này, nói tới sẽ cảm thấy đau lòng.
“Cha không phải ý này, con cuối cùng rồi cũng sẽ lập gia đình, không thể nào làm bạn cả đời với cha có đúng không?” khẽ cười, Úc Bảo Sơn thoải mái vỗ vỗ mu bàn tay của cô, “được rồi, không đề cập đến cái này nữa, hai đứa ngồi đi đã, cha đi xem canh đã được chưa.”
“…” Úc Tử Ân và Dịch Khiêm liếc nhìn nhau, quay đầu nhìn bóng người đi về phía phòng bếp, không biết vì sao, cô cảm thấy một hồi chua xót.
Giống như cảm nhận được bi thương của cô, Dịch Khiêm đi về phía trước, chậm rãi đưua tay ôm cô vào trong ngực, nhẹ nhàng khẽ vuốt, thương tiếc mà đau lòng cam kết, “Về sau mặc kệ xảy ra chuyện gì anh đều sẽ ở bên cạnh em, em sẽ không còn một mình, không cần kiên cường như vậy, cũng không cần chuyện gì cũng một n


XtGem Forum catalog