Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.
"
Một quyền đập vào vải bông, không có tức giận, Úc Tử Ân cũng lười tiếp tục náo loạn, đi giày cao gót đuổi theo bước chân của anh.
Khách sạn Bách Duyệt, tầng lầu 66.
Biết tâm tư ăn uống nghèo nàn của cô, Lam Mộ Duy mang cô đến một nhà hàng ăn uống mà cô thích, ngồi xuống thì vẫn giữ phong độ của một người con trai, thay cô kéo ghế ra, cô đã từng mê luyến những hành động này của anh, hôm nay chỉ cảm thấy có chút dư thừa.
Chỗ ngồi gần cửa sổ, độ cao tầng 66 đủ để đem cả thành phố phồn hoa đập vào đáy mắt, bên trong phòng là những đèn lồng thiết kế theo phong cách Trung Quốc, truyền thống cũng không cũ kỹ, vòi phun nước vòng quanh, ngược lại rất khác biệt.
Tuy là việc chọn chỗ tốn không ít tâm tư của anh, nhưng khi cần chọn món ăn, cô cũng chẳng thèm lên tiếng, cứ như ăn một bữa cơm bình thường, cũng chẳng thèm đánh giá phong cách phòng hay giá cả món ăn.
Khép thực đơn lại, Lam Mộ Duy nửa cười nhìn về phía gò má của cô, hôm nay cô trang điểm nhẹ nhàng, xinh đẹp cũng không dung tục, nhàn nhạt mà mát mẻ rất thích hợp với cô, áo sơ mi trắng vô cùng kín đáo, cho dù là lạnh lùng, nhưng nhất cử nhất động của cô vẫn khiến nội tâm của anh rục rịch.
Em hận anh sao?!
Một chút chung đụng gây cho người ta cảm giác khó thích ứng, nhưng đối với người đàn ông dịu dàng như Lam Mộ Duy, cô thật sự không cô muốn phủi tay đánh gương mặt tươi cười của anh.
Quay đầu, cô nhìn về phía người đàn ông đối diện, người đang nhìn chằm chằm cô, ánh mắt lạnh nhạt mà lên tiếng, "Hẹn em ăn cơm là có chuyện muốn nói với em sao? Nếu như đơn giản, chỉ cần một câu là có thể giải quyết, thì đợi em trở về thành phố C rồi nói, tính khí của Diệp đại tiểu thư em đã lãnh giáo qua, chúng ta nên giữ khoảnh cách, làm thế cô ấy sẽ rất vui mừng."
"Thật sao?" Lam Mộ Duy chau mày, cẩu thả nâng khóe môi lên, "Ở trong ấn tượng của anh, em không phải là người chỉ vì niềm vui của người khác mà miễn cưỡng làm những chuyện mình không muốn làm, làm thế nào mà chỉ có vài năm không gặp, em lại sửa tính tình của mình rồi?"
"Không phải người ta nói động vật hay thay đổi sao? Thời gian năm năm có thể làm rất nhiều thứ thay đổi, cô gái tên Úc Tử Ân ngây thơ trong suy nghĩ của anh đã không tồn tại, hôm nay lại ở trước mặt anh, là cô gái ích kỷ và lạnh lùng."
"Nhưng anh không cho là như vậy, trong mắt của anh em vẫn như ngày xưa, em vẫn là một viên lửa với cái tâm nóng bỏng."
Một bữa cơm, bởi vì chủ đề tẻ nhạt mới vừa rồi, mà bàn thức ăn mỹ vị trước mắt cũng chỉ có thể nhai và nuốt.
Ăn xong bữa ăn chính, Lam Mộ Duy thay cô chọn thêm thức ăn ngọt, nhìn trước mặt toàn là những món ăn mình thích, nhớ lại ý nghĩa của món ăn, càng cảm thấy nó không có khẩu vị gì cả.
Sau khi anh đi mấy năm, có một đoạn thời gian cô thích ngọt như mạng, tất cả mọi người đều cảm thấy ngọt ngấy như đường nhuyễn của Thổ Nhĩ Kỳ, cô cũng cảm thấy nó vô cùng xa xỉ.
Chỉ là vị ngọt kia cũng lau không được đáy lòng khổ sở.
Đẩy món đồ ngọt mê người trước mặt ra, cô cúi đầu nhìn thời gian trên điện thoại di động, quay đầu ra nhìn ánh mặt trời chói mắt ngoài cửa sổ, "Cám ơn anh vì bữa trưa, em muốn đi về! Hôm nào có thời gian sẽ gặp nhau!"
"Anh đưa em về!" Muốn đi theo, anh bảo nhân viên đưa giấy tính tiền tới, quẹt thẻ rồi liền đuổi theo chân cô.
Đến cửa thang máy, Úc Tử Ân nhìn bóng dáng hai người trên kính phản chiếu, đã từng là đôi tình nhân được người ta ngưỡng mộ trong thời đại học, hôm nay thì ai lại đi con đường của người đó, cô gả cho người đàn ông khác, anh cũng đã có cô gái khác.
Có lúc, cô cảm thấy câu nói trong phim ‘Thất tình 33 ngày’ là rất đúng, tình yêu đối với cô mà nói là nhu phẩm cần thiết, nó cũng giống như chiếc túi LV xa xỉ, tùy lúc mà nói, tình yêu có rồi lại không có, giống như công ty LV không phải nói đóng cửa là có thể đóng cửa.
Tình yêu là một thứ rất kỳ diệu, có thể ràng buộc cô nhiều năm như vậy, nhưng đôi lúc lại dễ như trở bàn tay, cô không có chút do dự khi chọn buông tay.
Đến cửa hàng rượu, Lam Mộ Duy dừng xe xong, cô nhanh chóng nói tiếng cảm ơn, không chút do dự mà đẩy cửa xe ra, đi xuống xe, sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói nam đầy gấp gáp: "Ân Ân!"
Dừng bước chân một chút, cô đang muốn xoay người, lại nghe được một câu nói mang theo chút dịu dàng, chút kiên định: "Em hận anh sao?!"
Đưa lưng về phía anh, tay nắm túi xách trở nên chặt hơn, hít một hơi thật sâu, cuối cùng cô vẫn không quay đầu lại, ưỡn thẳng sống lưng đạp thảm đỏ đi vào đại sảnh khách sạn.
Hận. . . . . . Một từ quá quen thuộc.
Đã trôi qua nhiều năm như vậy, cô quả thật đã hận anh, chỉ là dù hận thế nào, thời gian lâu dài, cuối cùng cũng sẽ trôi đi.
Xem đi, đây chính là điều vĩ đại nhất của thời gian.
Cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp
Từ trước đến giờ phòng nước công ty thường náo nhiệt, vẫn luôn là nơi bắt nguồn các loại xì căng đan bát quái, tranh thủ lúc rảnh rỗi