Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
ng làm cùng công ty, cúi đầu không thấy ngẩng đầu liền gặp nhau, cần gì gấp gáp như vậy?
"Tổng giám đốc Lam và Phó tổng giám đốc Diệp mời khách làm sao mà tôi lại không nể mặt, nhưng ba tôi thì một tháng mới có thể cùng nhau ăn bữa cơm, chồng tôi cũng bận rộn, khó được có thời gian rãnh, cho nên chỉ có thể để lần sau gặp mọi người!"
Quay đầu, Diệp Tư Mẫn liếc nhìn sắc mặt ủ dột của Lam Mộ Duy, khuôn mặt tươi cười nhìn về phía Úc Tử Ân: "Vậy cũng được! Hôm nào chúng ta sẽ hẹn hò lại!"
Gật đầu một cái, Úc Tử Ân quay đầu không thèm nhìn đến sắc mặt của hai người, xoay người ngồi lại bàn làm việc, bắt đầu công việc của mình.
Hạ Khương Tuyết thấy thế, cũng chào hỏi những người khác rồi mang theo hai vị tổng giám đốc đi tham quan các phòng ban khác.
Ba người mới vừa đi, Tiểu Trịnh mang theo mấy đồng nghiệp liền bu lại, tò mò nhìn Úc Tử Ân: "Ân Ân, không ngờ cô biết Phó tổng giám đốc nhé!"
"Một người là học trưởng, một người là đàn chị khóa trên, cứ như vậy." Cầm lấy bản thiết kế, Úc Tử Ân ngẩng đầu nhìn Tiểu Trịnh chưa từ bỏ ý định, tức giận cười cười, "Được rồi, cậu làm việc của cậu đi! Hôm nay là thứ hai, công việc sẽ rất nhiều!"
"Đợi chút, còn vài vấn đề nữa!" Không có hỏi được tin tức muốn nghe, Tiểu Trịnh chưa từ bỏ ý định lôi kéo Úc Tử Ân.
"OK, cậu hỏi đi! Nhanh, tôi còn đi qua bộ phận tiêu thụ nữa!"
"Có phải Phó tổng giám đốc Diệp và Tổng giám đốc là JQ không?! Tôi cảm giác thấy ánh mắt Tổng giám đốc nhìn phó tổng giám đốc có gì đó không thích hợp, hơn nữa còn có ý đối địch! Con gái có giác quan thứ sáu, bình thường rất linh cảm, cô mau thành thật khai báo?"
". . . . . ." Người này, ánh mắt nhìn người đúng là rất lợi hại!
Vì để tránh cho Tiểu Trịnh đổi trắng thay đen đem tin tức kia lan rộng, Úc Tử Ân chỉ có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cô ta: "Tổng giám đốc Lam và phó tổng giám đốc Diệp là một đôi tình nhân, đoán chừng là sắp đính hôn, cứ như vậy, cậu đi làm được chưa!"
Thấy cô không muốn nói thêm gì nữa, một nhóm người lớn chỉ có thể tan tác như chim về tổ.
Khu vực làm việc rốt cuộc lại an tĩnh, Úc Tử Ân nhìn tấm ảnh của cô và cha cô, khẽ thở dài một cái, vuốt vuốt nụ cười chua xót, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên gọi cho Đường Minh Lân.
Cha muốn gặp con rể, hai người gặp lại phải rùng mình, trở về nhà là phải trang bị một vẻ mặt vợ chồng ân ái, điều cha cô hy vọng nhất chính là vợ chồng cô được hạnh phúc.
Nghe được người tiếp nhận điện thoại chính là thư ký của Đường Minh Lân, một giọng nói dịu dàng truyền đó: "Đường phu nhân, tổng giám đốc Đường đang đi họp, tối nay hội nghị mới kết thúc, khi nào anh ấy trở về tôi sẽ báo lại cho anh ấy ạ."
"A, không cần, cô giúp tôi nói cho anh ấy biết, ba tôi gọi đến bảo anh ấy khuya về nhà dùng cơm, cứ như vậy, làm phiền cô!"
"Dạ, không cần khách khí!"
Chỉ vừa mới cúp điện thoại, Đường Minh Lân liền gọi trở lại, tốc độ nhanh đến khiến cô hoài nghi có phải vừa rồi anh ta cũng ở bên cạnh hay không, không nhận điện thoại ngược lại bảo thư ký nghe giúp, ý là đang muốn giận dỗi cô.
Đầu dây bên kia điện thoại là giọng nói nhạo báng của Đường Minh Lâm: "Vợ ơi! Bảo anh về nhà ăn cơm nên là em tự nói với anh? Bảo thư ký truyền đạt, không có chút thành ý nào cả!"
"Được, tôi lặp lại một lần nữa, Tam Thiếu, buổi tối trở về ăn cơm với ba tôi, ba tôi muốn gặp anh!" Đối với giọng nói cố tình gây sự của anh, cô lười phản ứng.
". . . . . . Biết, tan việc anh sẽ sang đón em!" Không đợi Úc Tử Ân đáp lời, anh trực tiếp cúp điện thoại.
Nhìn màn hình điện thoại, Úc Tử Ân im lặng thở dài, ném điện thoại di động sang một bên, tiếp tục làm việc.
Người vợ qua cầu rút ván!
Lúc vừa tan làm, người phòng thiết kế đều đang đợi liên hoan, họ Lâm chi tiền, Hạ Khương Tuyết gọi Úc Tử Ân vào phòng làm việc.
Ở Thụy Nhĩ, Hạ Khương Tuyết cũng coi như người làm mưa làm gió, có thể xưng thực lực cùng một nữ ma đầu khác thì đương nhiên không kém cỏi, đội thiết kế do cô ấy lãnh đạo, đạt được không ít giải thưởng ở trên thế giới, Fashion Magazine cũng không ít lần đưa tin Tổng giám phòng thiết kế Thụy Nhĩ.
Từng có lời đồn đãi, Phó tổng Thụy Nhĩ vốn nên do cô ấy trấn giữ, sau lại không biết vì nguyên nhân gì mà cô ấy cự tuyệt, nhiều năm qua vẫn ở lại phòng thiết kế, lãnh đạo Thụy Nhĩ mạnh mẽ vang dội ở trên võ đài quốc tế.
Đối với Hạ Khương Tuyết, Úc Tử Ân rất khâm phục, bất luận là năng lực lãnh đạo hay năng lực quản lý, cô ấy luôn có biện pháp làm cho cả đám nhà thiết kế cấp dưới tin phục.
"Tổng giám, ngài tìm tôi?" Trước bàn làm việc, Úc Tử Ân chậm rãi dừng lại bước chân.
"Biết!" Cúp điện thoại, cô xem thời gian, nghĩ thầm, Đường tổng bận rộn ngược lại bấm rất chính xác giờ cô tan sở ư?
Từ công ty ra ngoài, mới ra khỏi cửa văn phòng xa xa đã thấy bóng dáng tựa bên cửa xe nghịch điện thoại di động, xe thể thao xanh lam bảnh bao dừng ở cửa chính, bất luận kẻ nào ra vào cũng có thể liếc nhìn cảnh vật chói mắt này, thật đúng là đủ rêu rao đấy!
L