Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2290 lượt.

úc này cô mới nhớ tới vừa rồi mình quên dặn dò anh khiêm tốn một chút, náo loạn như vậy, ngày mai cô chuẩn xác trở thành nhân vật chủ đề bát quái của toàn bộ công ty sau giờ rỗi rãi, người đàn ông này, có thể để cho cô sống yên ổn một chút hay không!
Mọi nơi quét mắt, thừa dịp ít người, cô không chút do dự nắm chặt túi xách đội ở trên đầu nhanh chóng chạy về phía trước, cũng không cần biết mình đi giầy cao bảy phân hay dép lê, tóm lại tránh tai mắt của người khác quan trọng hơn.
Hình như là nghe được tiếng bước chân, Đường Minh Lân hồi hồn từ điện thoại di động, ngẩng đầu liền thấy bóng dáng chạy tới hướng bên này, bộ dáng không kịp chờ đợi nhất thời khiến cho tâm tình anh ta thật tốt, thu hồi điện thoại di động thẳng người, đợi cô chạy đến trước mặt thì chặn người ôm lấy.
Mùi hoa anh đào nhàn nhạt xông vào mũi, anh ta tự tay ôm chặt cô gái vọt tới trong ngực hơn, hít một hơi thật sâu, cũng không quản ánh mắt tò mò đông đảo quanh mình, quyến luyến không chịu rời đi.
Gót giày quá cao, mới vừa ổn định thân thể, Úc Tử Ân liền bừng tỉnh, ý thức được mình vọt vào trong ngực người khác, không khỏi ảo não, giùng giằng tránh thoát từ trong ngực anh ta, "Đường Minh Lân, anh buông tay! Ban ngày ban mặt mà như thế! Buông tay!"
Nới lỏng một cái tay, Đường Minh Lân rũ con mắt xuống nhìn cô gái trước mặt giương nanh múa vuốt, khẽ cười một tiếng, bực bội mấy ngày đều quét sạch, tâm tình tốt hiển lộ trên mặt: "Bà xã, em nói xem em không những qua cầu rút ván mà còn không biết tốt xấu gì? Vừa rồi là ai chủ động xông vào trong lòng tôi? !"
"Cút sang một bên! Còn không phải là vì anh! Đem xe bảnh bao đậu ở chỗ này, cũng không biết khiêm tốn một chút!" Rụt cổ lại, cô len lén lui về phía sau liếc nhìn, ngăn Đường Minh Lân đang chuẩn bị lên xe, lại không nghĩ rằng người đàn ông bên cạnh kéo cô lại.
"Làm gì hả! Muốn cho tất cả mọi người xem tôi à! Buông tay!"
Đẩy tay anh ta vắt ngang hông, thời điểm quay đầu lơ đãng thấy sắc mặt người nào đó trầm xuống, hơi sững sờ, thấy hai mắt anh ta nhìn chằm chằm phương hướng không bình thường, cô theo bản năng quay đầu, một cái liền thấy một đám đồng nghiệp từ trên bậc thang xuống, mà Lam Mộ Duy và Diệp Tư Mẫn vừa vặn ở trong đó.
"Tại sao cậu ta lại ở chỗ này? !" Thu hồi tầm mắt trên người Lam Mộ Duy, Đường Minh Lân lạnh lùng quay đầu nhìn về phía cô gái bên cạnh, trong nháy mắt nụ cười trên gương mặt tuấn tú biến mất hầu như không còn.
"Tại sao anh ta lại ở chỗ này, chờ lát nữa tôi giải thích với anh, đi thôi!" Thật sự không muốn chạm mặt bọn họ trong trường hợp này, cô lôi kéo anh xoay người lên xe.
Nhưng ai biết, Đường Minh Lân lại kéo cô vào trong ngực, mặt cười đến âm trầm: "Nếu đã đụng phải, không chào hỏi thì cũng quá không có lễ phép nhỉ? Bà xã, em nói xem?"
". . . . . ." Chống lại con mắt âm u lạnh lẽo của người nào đó, Úc Tử Ân run run, tự biết không tránh khỏi, chỉ có thể cứng ngắc xoay người lại.






Ghen tỵ
Đợi mọi người đi lên trước, Úc Tử Ân không nhìn ánh mắt ước ao ghen tỵ mình của đồng nghiệp quanh kia, gượng ép nở một nụ cười, nửa mở miệng cười chào hỏi: "Phó tổng Lam, phó tổng Diệp!"
"Ân Ân, ân ái trước công chúng cái người này là muốn chúng tôi hâm mộ chết nha!" Thời điểm mọi người còn chưa mở miệng, Diệp Tư Mẫn mở miệng trước, nụ cười xinh đẹp thật chói mắt, nghiêng đầu liếc nhìn người đàn ông bên người cô lạnh nhạt tuấn dật, nhíu nhíu đôi mắt xinh đẹp: "Không giới thiệu cho chúng tôi một chút sao?"
Trước khi trở về nước nghe nói cô kết hôn rồi, khi đó còn không biết cô gả cho người nào, sau khi về nước mới biết cô gả cho con trai thứ ba nhà họ Đường giàu sang quyền quý ở thành phố C, chẳng qua ngoài ý muốn của cô chính là, chuyện lý thú của cô và con trai thứ ba nhà họ Đường vẫn luôn là chuyện cười trong mắt mọi người, tin tức vợ chồng bất hòa ba ngày hai bữa cho lên báo, nghĩ đến cuộc hôn nhân này cũng không có hạnh phúc cô tưởng tượng.
Hôm nay thấy bọn họ ân ái ở trước công chúng, không khỏi làm cho cô hoài nghi tính chân thật của tin đồn.
". . . . . ." Quay đầu, Úc Tử Ân liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, mặc cho anh ôm, trước công chúng cô cũng không dễ làm làm trái ý anh, thời điểm do dự muốn mở miệng giải thích, Tiểu Trịnh ở một bên không nhẫn nại được cười đến mức vẻ mặt mập mờ mà hỏi: "Ân Ân, đây là ông xã của cô chứ? ! Tôi giống như có thấy qua anh ở trên báo!"
"Được, hai người đi thong thả! Ân Ân, hôm nào chúng ta gặp lại!" Thấy bọn họ phải đi, Diệp Tư Mẫn vội mở miệng phụ họa, hình như có chút không kịp chờ đợi vẫy tay về phía bọn họ.
Bọn họ nán lại ở chỗ này một phút, có người đau lòng một phút, mà cô, nhất là không ưa bộ dáng Lam Mộ Duy tình cũ khó quên này, thật sự trêu chọc ghen tỵ của cô thật sâu.
Xe thể thao àu xanh ngọc biến mất rất nhanh từ trong tầm mắt, nhìn chiếc xe đi xa như vậy, Lam Mộ Duy hít một hơi thật sâu không tự chủ nắm chặt quả đấm, ngực tràn đầy một luồng khi nhảy lên nhảy xuống, đau đến mức anh gần như có