Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2561 lượt.
chút hít thở không thông.
Nhìn anh một bộ dạng mất hồn mất vía, đáy mắt Diệp Tư Mẫn nhanh chóng thu lại một chút oán hận chợt lóe lên này, đưa tay khoác ở cánh tay Lam Mộ Duy, "Mộ Duy, chúng ta đi thôi, tất cả mọi người đói bụng!"
Bừng tỉnh, Lam Mộ Duy liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh, khẽ gật đầu, không nói gì nhiều, xoay người đi về phía nhà để xe.
Trong xe yên tĩnh, Úc Tử Ân quay đầu liếc nhìn Đường Minh Lân sắc mặt chìm lạnh, hài hước giật giật khóe miệng, "Thế nào, thỏa mãn lòng hư vinh của anh còn không hài lòng sao?"
"Như vậy cô cho rằng tôi thật sự nê vui mừng sao? !" Quay đầu, anh lạnh lùng liếc cô một cái, gương mặt tuấn tú không còn dịu dàng vừa mới nữa, thật sự khiến cho cô hoài nghi Đường Minh Lân thân sĩ lễ phép vừa mới có phải bị quỷ ám rồi hay không!
". . . . . ." Không thèm nói thêm nửa câu.
"Gần quan được ban lộc, cùng đi làm ở một công ty, cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp, tôi xem người vui mừng hẳn là cô đi?" Giọng nói hài hước vang lên ở trong không khí hít thở không thông, mơ hồ lộ ra một vị chua.
"Vậy ý của anh là muốn cho tôi từ chức sao? !" Không phải nghe không hiểu giễu cợt của anh, Úc Tử Ân cười lạnh một tiếng, "Nếu như mà tôi thật từ chức, vậy thì giấu đầu lòi đuôi rồi, đến lúc đó anh còn sợ tìm không ra cớ nhục nhã tôi sao? Lam Mộ Duy ở Thụy Nhĩ mặc cho Phó tổng có liên quan gì với tôi, coi như cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp, tôi và anh ấy cũng không thể quay lại như ngày trước!"
". . . . . ." Bị một câu nói của cô chặn phải gần chết, anh hài hước hừ lạnh một tiếng, đôi tay không tự chủ nắm chặt tay lái.
Q quan tâm và để ý xa lạ khác thường như vậy, anh chưa bao giờ có, anh thậm chí ghét chết ánh mắt của Lam Mộ Duy vừa mới nhìn cô, hận không được cầm đao tử đánh chết nó!
Chỉ tiếc, đối phó với tình địch, anh còn khinh thường dùng loại thủ đoạn này.
Đủ loại mập mờ
Trở lại nhà họ Úc, Úc Tử Ân nói một tiếng với Úc Bảo Sơn đang bận rộn trong phòng bếp xong liền quay đầu đi lên lầu, bỏ rơi người phía sau ở trong phòng khách.
Nhàn nhạt liếc nhìn bóng dáng của cô, Đường Minh Lân kéo nhẹ khóe miệng, anh cũng không muốn so đo cùng cô, tự mình cởi áo khoác vén tay áo lên sau đó xoay người đi vào phòng bếp.
Quanh năm suốt tháng Úc Bảo Sơn khó có được một lần ở nhà, nhưng đối với Úc Tử Ân thì cực kỳ thương yêu, mặc dù công việc của ông rất bận rộn nhưng mỗi tháng đều rút ra 2-3 ngày để tự mình xuống bếp nấu cơm cho con gái bảo bối.
Đối với người cha giàu có mới nổi này của Úc Tử Ân, mặc dù Đường Minh Lân không có cảm tình gì nhưng cũng không ghét bỏ, cũng vì đã trải lần khủng hoảng kinh tế trước cho nên Úc Bảo Sơn đã bớt phóng túng hơn, lần đầu tư lớn cho một dự án vừa rồi quá nguy hiểm cũng đã nhận được sự giúp đỡ một ít từ con rễ, nên đối với việc làm cứu công ty đó ông rất tán thưởng người con rể này.
Có lẽ ông đã gả con gái bảo bối của mình vào đúng chỗ, chỉ tiếc là quan hệ hôn nhân giữa hai đứa nó bây giờ lại trở thành vật hy sinh cho lợi ích buôn bán, căn bản là không có hạnh phúc đúng nghĩa.
Úc Bảo Sơn chẳng sợ tốn tiền với con gái bảo bối của mình, đối với ông mà nói, chỉ cần có thể dùng tiền giải quyết vấn đề thì tất cả đều không phải là vấn đề.
Mặc dù anh rất khinh thường hành động của người giàu có mới nổi như Úc Bảo Sơn, nhưng đổi lại ở một góc độ khác, ngược lại anh rất hâm mộ một tình thương của cha như vậy.
Quét mắt nhìn khắp phòng ngủ to như vậy, cuối cùng anh nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ đang ôm gối ngủ thiếp đi ở bên cửa sổ, giẫm lên tấm thảm lông mềm mại, anh nhẹ nhàng bước lên trước, thả nhẹ động tác ngồi vào một bên.
Gò má mềm mại dựa vào chiếc gối ôm con thỏ trong ngực, tia sáng hoàng hôn từ ngoài cửa sổ chiếu vào, nhàn nhạt rơi trên khuôn mặt cô tạo nên một cái bóng mờ ảo, trên mặt thảm mang theo một mảnh vàng óng ánh.
Đột nhiên anh cảm thấy, giờ khắc này yên tĩnh mà tốt đẹp.
Hai người kết hôn lâu như vậy rồi, nhưng anh chưa từng thấy qua dung nhan an tĩnh ngủ như vậy của cô, mặc dù lúc bị mẹ đánh bất ngờ, hai người bị buộc ngủ chung trong một phòng, nhưng cô ấy lại tăng độ cảnh giác anh gấp đôi.
An bình như vậy trong cuộc sống hỗn loạn trước đây của anh chưa bao giờ có, nhưng không ngờ anh cũng không ghét bỏ.
Hay là nói, bởi vì có cô ở bên người, cho nên anh cũng không cảm thấy ghét.
Cảm giác quái dị chui vào đầu khiến anh hơi hoảng hốt, bàn tay anh mới vừa đưa đến bên má của cô bỗng dừng lại, cuối cùng vẫn là thu hồi lại.
Gần đây hình như chính mình có cái gì không đúng rồi, trước kia chính anh la hét ồn ào muốn ly hôn, bản thân anh luôn muốn bắt được tất cả các cơ hội để khích bác ý chí của cô, nhưng hôm nay khi biết Lam Mộ Duy trở lại, thế nhưng anh lại phát giác ra đồ đạc của mình đang bị người khác mơ ước, chết sống cũng không muốn ly hôn.
Gần đây hình như anh thật sự có chút không giải thích được.
Nghiêng người sang anh chuẩn bế cô lên giường ngủ, nhưng đúng lúc ấy cặp mắt đang đóng chặc bỗng