Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành
Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.
cũng muốn tham dự lần tranh tài này, nhưng thực tại làm cô mất hăng hái.
Cô không quên lần tranh tài trước, Diệp Tư Mẫn lấy trộm sáng kiến của cô, không chỉ cô ta đạt được hạng nhất cuộc thi mà còn đoạt đi cơ hội xuất ngoại du học của cô, cũng làm cho tình cảm của cô và Lam Mộ Duy càng chạy càng xa, cuối cùng chạy hướng chia tay.
Đối với Diệp Tư Mẫn nói cô không hận thì có vẻ kiểu cách, quá khứ nhiều năm như vậy trong lòng cô quả thật rất hận cô gái này, nhưng sau khi suy nghĩ lại, qua nhiều thời gian như vậy hận một người, thật sự quá mệt mỏi.
Hôm nay Diệp Tư Mẫn du học trở về, lại đảm nhiệm chức vụ cao hơn cô, cuộc sống cứ như thế mà gặp gỡ nhau, suy nghĩ một chút đã cảm thấy châm chọc.
Có lẽ Diệp Tư Mẫn nghĩ thời gian 5 năm này cô sẽ bỏ bê mọi việc, năm năm sau, cô ta trở về kiêu ngạo đứng ở phía trên cô quan sát cô hèn mọn như thế nào.
Sau khi tan họp, Diệp Tư Mẫn bảo Úc Tử ân ở lại phòng họp, Hạ Khương Tuyết nhàn nhạt nhìn cô một cái, cũng không nói thêm gì, dẫn một đám người xoay người ra khỏi phòng họp.
Thu thập xong tài liệu trên bàn, lúc này Úc Tử Ân mới không nhanh không chậm nhìn về phía cô gái dáng vẻ khiêu khích ở trước mặt, "Phó tổng Diệp tìm tôi có việc?"
"Ân Ân, có phải cô hiểu làm tôi chuyện gì hay không, tôi không hy vọng chuyện giữa chúng ta ảnh hưởng đến công việc, bây giờ tôi là Phó Tổng Giám, ở trên công tác nếu có chỗ nào không đúng, cô có thể nói ra. . . . . ."
Lời của cô ta còn chưa nói hết, Úc Tử Ân liền không nhịn được cắt đứt việc cô ta tự cho mình là đúng, "Phó tổng Diệp, tôi cũng nghĩ hình như cô đã hiểu lầm tôi chỗ nào đó rồi! Tôi đã làm chuyện gì ảnh hưởng đến công tác sao? Hình như không có mà? Còn nữa, công việc của cô rất hoàn mỹ, tôi không có gì để xoi mói cô cả, nếu như không có việc gì lớn tôi đi về trước!"
Lạnh lùng thu hồi tài liệu trên bàn, cô xoay người sải bước đi ra khỏi phòng họp, không thèm nói nhiều thêm nửa câu với cô ta, mà cô thật sự cũng không có gì để nói.
Náo nhiệt
Tan việc, quay lại phòng làm việc, Úc Tử Ân không ngờ Dịch Noãn từ sân bay gọi điện thoại tới, la hét muốn được cô chứa chấp mấy ngày.
Sợ cô bé bị lạc thì khó ăn nói với Dịch thiếu, cô chỉ có thể lái xe tự mình đến sân bay đón cô bé, mới vừa gặp được người, cô bé đã hấp tấp kéo cô đến Thập Tam Lâu ăn cơm.
“Chị Úc, chị đã đến Thập Tam Lâu chưa? Em đã đến mấy lần, món ăn chỗ đó thật rất ngon! Em mỗi lần đến đây đều qua đó ăn cơm.”
Ngồi ghế bên cạnh tài xế, từ khi lên xe miệng đã không hề rãnh rỗi. Úc Tử Ân lái xe, liếc nhìn cô bé đang phấn khích kia, cười nhẹ, “Chị cũng là khách quen bên Thập Tam Lâu, bên đó đồ ăn cũng khá phong phú, mùi vị cũng không tồi. Hôm nay chị mời khách, mời em ăn cơm.”
Có thêm cô bé này, cuộc sống mấy ngày tiếp theo sợ rằng sẽ rất náo nhiệt đây?
“Ặc, cái này…” trán nhỏ mồ hôi, Úc Tử Ân im lặng liếc cô bé một cái: “Em đã biết nơi này nhiều tai mắt, vậy còn lôi kéo chị tới nơi này ăn cơm? Sợ mình chưa đủ gây chú ý sao?”
“Chị không biết rồi, em đây là đang đánh lạc hướng, mặc dù tai mắt của Tiểu Ngũ ở nơi này đông đảo, nhưng em cũng không thể khiến dạ dày của mình chịu uất ức! Phải biết, đầu bếp Thập tam Lâu được xếp ở vị trí số 2 số 3 toàn quốc, đều là do Tiểu Ngũ bỏ rất nhiều tiền mới mời về được đó, mặc dù thức ăn nơi khác cũng rất ngon, nhưng chỉ có mùi vị ở nơi này mới là chính tông thôi! Em tình nguyện đối mặt với sự nguy hiểm bị bắt được, cũng muốn tới nơi này ăn!”
“Xem ra, cô nhóc nhà em ăn uống cũng rất kén chọn nha!” Người tham ăn bình thường đối với đồ ăn sẽ không yêu cầu quá cao, mà cô bé lại theo đuổi trình độ chính tông, hiển nhiên không phải là ham ăn bình thường.
“Đó là đương nhiên, chúng ta đến bên cửa sổ đi, chỗ đó phong cảnh rất được, có thể nhìn cảnh đêm.”
“Được, nghe theo em!” Đang nói, nhân viên đã bưng nước chanh đến, lễ phép đưa thực đơn lên.
Bàn xem ăn món gì, hai người bắt đầu một vòng bàn luận về thức ăn ngon.
Từ trong tay nhân viên nhận lấy cái khay, dì Tương quản lý Thập Tam Lâu đẩy cửa phòng đi vào, nhìn thoáng qua mấy vị khách quan trọng đang trò chuyện, hạ chiếc khay trong tay, đột nhiên nháy mắt với Dịch Khiêm.
Nhận thấy nhắc nhở, Dịch Khiêm đột nhiên chậm rãi đứng lên, quay đầu chào hỏi với một vài khách hàng bên cạnh, đi theo dì Tương đi ra khỏi phòng.
“Sao, xảy ra chuyện gì à?” Đóng cửa lại, Dịch Khiêm nhàn nhạt hỏi.
“Tôi vừa mới ở lầu mười hai nhìn thấy cô Dịch, nhìn cô ấy có vẻ đang trốn tránh, tôi nghĩ là đang trốn ngài.”
“Cô Dịch ? Noãn Noãn?” Con nhóc kia xuất hiện ở đây không có trong tính toán của anh, hiển nhiên là lông cánh đã cứng cáp, dám lén anh đi tới nơi đây rồi!
“Đúng!” Cô bé này đã tới Thập Tam Lâu mấy lần, mỗi lần đều ở phía sau Dịch Khiêm, bà sẽ không nhận lầm.
“Chỉ một mình sao?” chân mày khẽ chau lại, anh cúi đầu nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, nhớ tới mai là thứ bảy, con bé kia chắc là chạy tới đây chơi.
“Không phải, Ân Ân cũng ở đây, hai người bọn họ cù