Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.
ng đến!”
“Úc tiểu thư?” Mới nghe đến tên của cô, anh không khỏi ngẩn người, con bé kia thật sự là quen lối, vào lúc này sợ rằng đã ném anh ra khỏi đầu rồi?
“Vâng, đúng! Ngài xem…”
“Cứ theo cô bé đi, không cần nói với cô bé là tôi ở đây, tránh cho nó ăn bữa cơm cũng không thấy yên.” Dừng một chút, giống như nghĩ tới điều gì, lại nói: “Món ăn ở lầu mười hai con nhóc đó thích nhất, cô kêu đầu bếp giảm lượng thức ăn, tránh cho con nhóc đó ăn quá no.”
“Vâng, tôi biết rồi!”
Gật đầu một cái, anh không nói thêm gì, xoay người quay vào phòng.
Ăn no, uống no chuẩn bị xuống lầu, Dịch Noãn dường như ăn hơi nhiều, đỡ eo, ưỡn bụng từ Thập Tam Lâu ra ngoài, dáng vẻ thật giống như người có thai khiến Úc Tử Ân cười nằm.
“Em ăn no quá, buổi tối làm sao chịu được!” Dựa vào thang máy, Úc Tử Ân bất đắc dĩ lắc đầu.
“Không sao, em tự biết chừng mực…” Lời còn chưa nói hết, điện thoại trong túi đã vang lên, cô bé lấy điện thoại ra liếc nhìn dãy số trên màn hình, cả người sững sờ, một lúc lâu mới bình tĩnh, nhìn Úc Tử Ân làm động tác im lặng, lúc này mới nhận điện thoại: “Tiểu Ngũ…”
Âm thanh vui vẻ có chút khiến người khác rợn cả tóc gấy, người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại không nhịn được run run, hiển nhiên là bị âm thanh này làm cho mềm nhũn cả khớp xương.
“Nói thật dễ nghe!” Tựa bên cửa xe, Dịch Khiêm đột nhiên ngước mắt nhìn dòng chữ Thập Tam Lâu đang lóe sáng ở phía trước, không nhanh không chậm nhạo báng: “Ở chỗ nào.”
“À? ở nhà của cháu nha, đêm khuya chú không ở cùng với người đẹp, tìm cháu có việc gì thế?” Đang nói, người đã bước ra Thập Tam Lâu.
Nhìn hai bóng người ở cửa lớn đối diện, Dịch Khiêm đột nhiên khẽ vẵn lông mày, “Nếu ở nhà thì đưa cho cha cháu ngeh điện thoại! Ta có việc tìm ông ấy!”
“Chú có chuyện tìm ông ấy thì chú gọi điện thoại cho ông ấy thôi”
“Điện thoại của ông ấy tắt máy không gọi được, cháu đem điện thoại đưa cho ông ấy đi.” Đối phó với con nhóc này thật sự không cần phải dùng đến thủ đoạn cao siêu gì.
“Éc…việc này chú gọi điện thoại nhà đi, bảo quản gia…” vừa dứt lời, cô bé ngẩng đầu lên liền thấy bóng người đứng trước cửa của chiếc xe màu đen, cả người liền sững sờ.
Đứng thẳng người, Dịch Khiêm chậm rãi ngắt điện thoại, ngước mắt nhìn cô nhóc đang sững sờ, khẽ cười một tiếng, “Thế nào, không phải nói đang ở nhà sao? Chỉ vài giây đã xuyên qua được tới đây, khả năng của cháu cũng thật là không nhỏ nhỉ?”
“Ặc, Tiểu Ngũ, thật ra thì cháu…Cháu có chút nhớ chú, cho nên liền trộm tới…”
“Thật sao? Ta vì sao lại không biết hai người có quen biết nhỉ?” Nói xong, anh quay đầu nhìn về phía cô gái đang cười trộm, “Úc tiểu thư.”
“Dịch thiếu, xin lỗi, cô bé tới đây tôi lại không nói với anh một tiếng.” Thấy chết mà không cứu thật sự không phải là tác phong của cô.
Nhà tư bản là Vampire
“Dịch thiếu, xin lỗi, cô bé tới đây tôi lại không nói với anh một tiếng.” Thấy chết mà không cứu thật sự không phải là tác phong của cô.
“Tiểu Ngũ, thật ra là cháu tự tìm đến chị Úc, chú cứ xem như cháu cùng chị ấy là bạn thân, không đúng, coi như nể mặt của chị Úc, đối với chuyện của cháu sẽ bỏ qua chứ?” Cô nhóc vội tìm đường, đột nhiên dùng sức kéo mạnh hai tay của Dịch Khiêm.
Người đàn ông chưa từng có nhược điểm, hôm nay lại để cho cô bé này tìm ra, lại nhắm ngay nhược điểm của anh xuống tay chuẩn xác không sai!
“….” Khẽ chau mày, Dịch Khiêm đột nhiên liếc nhìn cô gái bên cạnh cô nhóc, bất đắc dĩ thở dài, nhìn cô gái trước mắt, mỉm cười lạnh nhạt: “Úc tiểu thư, cô bé này lại gây phiền toái cho cô rồi!”
“Không sao, tôi cũng rất thích Noãn Noãn.” Liếc nhìn cô nhóc đang ra sức nháy mắt đưa ám hiệu, cô nhẹ giương mắt lên: “Dịch THIẾU, Noãn noãn nói hai ngày nay muốn ở cùng tôi…tôi cũng đang thiết kế y phục cho cô bé, ở chỗ tôi sẽ thuận tiện hơn, anh xem…”
Sau lưng, người đàn ông kiêu ngạo an tĩnh nhìn bóng dáng đi xa, cho đến khi biến mất ở khúc quanh mới chậm rãi hồi phục lại tinh thần, khóe môi lơ đang treo nụ cười yếu ớt.
Trên ghế tài xế, Văn Khẩm đẩy cửa ra, lễ phép thay anh mở cửa xe: “Dịch tiên sinh, ban đêm lạnh, chúng ta cũng trở về thôi!”
“Được.” Xoay người, anh thu hồi ánh mắt, nghiêng người ngồi vào xe.
Thành phố phồn hoa ngoài cửa xe chậm rãi ngã xuống, khẽ tựa vào ghế, Dịch Khiêm chậm rãi nhắm mắt lại, hôm nay xã giao có uống chút rượu, dạ dày có chút khó chịu, trong xe mở điều hòa, lại vẫn không thể xoa dịu cái nóng ran ở nơi đó.
“Tiên sinh, ngài uống chút nước giải rượu đi!” giống như nhìn thấu anh, Văn Khâm từ tay lái phụ đưua bình đựng nước tới, săn sóc mở nắp.
Văn Khâm biết, hôm nay là buổi tiệc của quan chức cấp cao, với một hai thân phận phi phàm, lại là người phụ trách tập đoàn, kiểu xã giao này không thể không bị mời vài vòng rượu, không uống thì thật là không cho đối phương mặt mũi, hắn chỉ là thư ký, không thể làm chủ, chỉ có thể nhìn ông chủ uống rượu vào cái dạ dày đnag bị bệnh.
Mở mắt ra, Dịch Khiêm cầm lấy bình nước, nhấp một hớp liền đư