Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.

a lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe, “Ngày mai anh đến Thũy Nhĩ, kêu người phụ trách cuộc thi thiết kế thời trang Xuân hè năm nay chỉnh sửa lại phương án, nhanh giao đến cho tôi.”
“Vâng, tôi đã biết.” Văn Khâm gật đầu, xoay người sang chỗ khác, ghi lời nhắc nhớ vào trong điện thoại của mình.
Dừng một chút, Văn Khâm giống như nhớ đến việc gì, nghiêng người sang nói: “Phó tổng Lam lần này nhảu dù đến Thụy Nhĩ, Hội đồng quản trị bên kia có ý kiến khá nhiều, ngày mai họp Hội đồng quản trị, ngài nghĩ có phải hay không…?”
“Việc này tôi sẽ giải thích rõ ràng với họ.” Quay đầu lại, anh nhìn ánh đèn nơi chợ đêm, gương mặt tuấn tú dần trở về lạnh nhạt.
Vừa mới bước vào chỗ ở của Úc Tử Ân, cô bé tò mò đã không nén được đi loanh quanh thăm dò, cô bé vốn nghĩ rằng thẩm mỹ của người thiết kế sẽ rất đặc biệt, lại không ngờ cả căn phòng so với trí tưởng tượng của cô còn kinh ngạc hơn!
Thiết kế theo tông màu hồng mờ ảo, có thể tùy ý nhìn được viền rèm cửa cùng với ghế salon màu hồng nhạt đáng yêu, hồng trắng phối hợp, tạo ra phong cách công chúa hoàn mỹ, lập tức khiến cho màu trắng đơn điệu thêm vài phần hài hòa và đẹp mắt.
Theo cô biết, giá phòng ở thành phố C không rẻ , cả nước trừ Bắc Kinh, thành phố C là đắt đỏ nhất nhì, có thể mua được một căn phòng như vậy, hiển nhiên Úc Tử Ân so với trí tưởng tượng của cô còn có tiền hơn nhiều.
“Chị Úc, làm nghề thiết kế tiền lương rất cao sao?” thăm dò tình địch thì cái gì cũng nên hỏi một chút, tránh cho có sơ hở.
“A, thiết kế như bọn chị lương không cao, giống như tiền lương của thành phần tri thức bình thường! Sao vậy, sao lại hỏi cái này?” Bới tóc lên, Úc Tử Ân tiwf phòng ngủ đi ra, nhìn dáng vẻ của cô bé đnag ngồi trên ghế slon, khó hiểu hỏi.
“Em nhìn phòng ốc của chị thiết kế rất đẹp, nếu chỉ là tiền lương của nhà thiết kế thì ở thành phố C mua được chứ?”
“A, em nói việc này à, phòng này là cha chị đưa, so với ông ấy tiền của chị có là bao, chỉ với lương của nhà thiết kế, mua không được phòng lớn như vậy đâu.” Nói xong, cô vẫy vẫy tay với cô bé, “Tới phòng làm việc của chị, xem chiếc váy chị thiết kế cho em.”
“Đã thiết kế xong chưa?” Mới nghe đến việc này, cô bé vội đứng dậy, chạy như bay đến bên người cô, hấp ta hấp tấp đuổi theo.






Gọi Tiểu Ngũ đến ăn điểm tâm cùng nhau nhé?
"Đã thiết kế xong chưa?" Mới nghe đến việc, cô nhóc vội đứng dậy từ trên thuyền, chạy như bay đến bên người cô, hấp ta hấp tấp đuổi theo.
"Đã thiết kế tốt rồi, để chị xem nào, nếu như không vừa người, chị sẽ chỉnh sửa một chút cho em." Đẩy cửa phòng làm việc ra, cô dẫn cô nhóc tò mò sau lưng vào cửa.
"Oa, chị Úc, phòng làm việc của chị thật là to!" Quan sát phòng làm việc còn rộng rãi hơn so với hai phòng ngủ, Dịch Noãn Noãn kinh hô, nhìn trong góc từng dãy từng ống gỗ vải dệt màu sắc khác nhau cùng mười mấy mô hình người mẫu, nhìn lại mấy bộ y phục đã thiết kế tốt rồi, tò mò không ngừng sờ đông sờ tây.
"Đó là mấy bộ y phục khách hàng đặt làm theo yêu cầu, của em ở chỗ này." Xoay người, cô từ đống hình người mẫu bên cạnh lấy ra một mô hình, chuyển tới trước mặt cho cô nhóc nhìn, "Cái này là thiết kế cho em, em xem xem có thích không."
Chạy lên trước, Dịch Noãn Noãn nhìn lễ phục màu hồng nhạt trước mặt, tò mò sờ soạng, "Chị Úc, cái này là màu gì, màu sắc thật là đẹp, em chưa từng thấy qua!"
"Cái này dùng ở mặt bên cái trán, tốt lắm, em xem xem." Đồ trang sức khác biệt, cô lui về phía sau quan sát cô nhóc trước mặt, hài lòng gật đầu.
Cô nhóc như được trời sinh, quả thật là mặc cái gì đều dễ nhìn.
"Thật là đẹp mắt!" Nhìn mình trong kính, Dịch Noãn Noãn cầm lấy điện thoại di động trên bàn, "Chị Úc, chị chụp tấm hình giúp em!"
"Được!" Chụp tấm hình, cô giao điện thoại lại cho cô nhóc, "Đi đổi y phục lại đi, đợi lát nữa chúng ta đi phòng nghe nhìn xem chiếu bóng rồi nghỉ ngơi!"
"Hoan hô, hoan hô!"
*****
Tắm xong nằm trên giường, Dịch Noãn Noãn ngắm nghía điện thoại trong tay, liếc nhìn Úc Tử Ân bên cạnh vẫn còn đang chỉnh sửa bản thiết kế, chán đến chết đem hình mới vừa chụp chia sẻ với Dịch Khiêm.
Lấy được câu trả lời chỉ có mấy chữ: "Ừ, rất đẹp!"
"Haiz, chị Úc, chị nói Tiểu Ngũ làm sao mà không có tình cảm thế nhỉ! Em đem hình vừa nãy chi sẻ với ông, ông chỉ nói có vài chữ, quá keo kiệt!"
"Anh ấy nói gì hả?" Ánh mắt đàn ông và ánh mắt con gái không giống nhau, có đôi khi cô thiết kế y phục, cũng muốn quan tâm đến ánh mắt đàn ông.
Ngồi thẳng người, Dịch Noãn Noãn vuốt mặt một cái, mặt giả bộ âm trầm: "Ừ, rất đẹp!"
"Éc. . . . . ." Nhìn bộ dáng của cô nhóc, cô dường như có thể tưởng tượng vẻ mặt người đầu kia nhìn thấy sẽ có hình dáng gì.
Người đàn ông ưu nhã như Dịch Khiêm, khi giơ tay nhấc chân cũng lộ ra phong độ thân sĩ nhẹ nhàng mà ưu nhã.
"Haiz, chị nói xem ông không thể nhiều mấy câu ư? Thiệt là!" Hình như là tức không nhịn nổi, cô nhóc trực tiếp gọi điện thoại qua hỏi người đầu kia: "Tiểu Ngũ à, thái độ của ông cũng quá qua loa đấy? Dầu gì


Ring ring