Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.

tay lên đưa di động chuyển cho trước mặt Dịch Noãn, "Em nói chuyện với anh ta đi!"
"À?" Nhìn điện thoại trước mặt, Dịch Noãn ngẩng người, tiếp theo là cầm điên thoại, quét mắt nhìn dãy số trên màn hình, không xác định được mà hỏi: "Cậu nhỏ? Là cậu sao? Con là Noãn!"
"Não? Tại sao là con?!" Hình như không có dự liệu là cô sẽ xuất hiện ở đầu dây bên kia điện thoại, Lam Mộ Duy sửng sốt chốc lát, "Con đang ở chỗ của Ân Ân sao?"
"Đúng ạ! Hai ngày trước chị Úc đã có hẹn với con rồi, cậu không hẹn trước thì phải xếp hàng! Chỉ là con nói trước nhé, chỗ này không cung cấp dịch vụ chen ngang. Hàaa...!"
"Noãn, cậu là người lớn, chẳng lẽ lại không thể có đặc quyền sao?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói thương lượng của Lam Mộ Duy, có người phải cầu, tiểu nha đầu vui mừng mà cười híp mắt.
"Thật xin lỗi, người lớn cũng không có đặc quyền! chỗ này con chỉ thi hành nguyên tắc công bằng, không làm giả, không nhận gian lận lại càng không cho phép lập quan hệ!"
"Vậy tháng sau cậu cho con thêm chút tiền tiêu vặt được không?" Trong ý thức của anh, đứa bé này vẫn còn có thể thu mua.
Nhưng ai biết, tiểu nha đầu căn bản không nghĩ như vậy, nhấp một hớp sữa đậu nành không nhanh không chậm nói: "Không phải cậu chỉ mới vừa đi làm sao? Có thể cho con bao nhiêu tiền nào? Nhiều hơn nữa cũng không bằng cậu Tiểu Ngũ? Có bà nội con sẽ được lãnh nhiều hơn, cho nên cậu đừng miễn cưỡng nữa!"
Dứt lời, tiểu nha đầu cũng không đợi người ở đầu kia đáp, trực tiếp cúp điện thoại!
Muốn cùng Tiểu Ngũ giành một cô gái, không có cửa đâu! Cũng không nhìn Tiểu Ngũ là ai, mặc dù có thể nhiều hơn một phần tiền tiêu xài, nhưng chỉ là một phần nhỏ, chẳng bằng Tiểu Ngũ cho cô thì cô chẳng thèm!
Hôm nay cho Tiểu Ngũ mặt mũi thu mua chị Úc, một công đôi việc, cô không có ngu nha!
Ngẩng đầu lên, tiểu nha đầu tò mò nhìn Úc Tử Ân đang cúi đầu, trừng mắt hỏi: "Chị Úc, chị và cậu nhỏ, các người. . . . . . Các người làm sao mà quen biết?"
Nghe bọn họ đối thoại, cô cứ có cảm giác bọn họ từng yêu nhau!
Giác quan thứ sáu của phụ nữ rất nhạy bén, khẳng định không sai!
"Người đó là học trưởng của chị thời đại học, cũng là. . . . . . mối tình đầu của chị." Tiểu nha đầu thông minh như vậy, muốn lừa gạt cô cũng không dễ.
"Đó, thì ra là. . . . . ."
"Được rồi, không nói việc gì nữa, nghĩ xong hôm nay chúng ta sẽ đi đâu chơi chưa?" Khẽ cười một tiếng, cô nhàn nhạt ngăn đề tài này, dù sao tiểu nha đầu cũng là khách, trên bàn ăn thật sự không thích hợp thảo luận cái đề tài này.
"Chưa có nghĩ kỹ, em đang suy nghĩ ạ. . . . . ." Tiểu nha đầu cũng rất thức thời, không truy hỏi nữa, nháy mắt suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm, "Tiểu Ngũ, hôm nay cậu không phải đi làm sao?"
"Cháu cũng phải cho cậu nghỉ ngơi nữa chứ? Vừa đúng lúc cậu muốn nghỉ ngơi, như thế nào?" Dịch Khiêm chau mày, sắc mặt không thay đổi nhìn về phía Dịch Noãn, cố ý xuyên thủng tâm tư của tiểu nha đầu.
"A nha. . . . . . Vậy cậu không ngại làm tài xế kiêm người dẫn đường chứ?" Tuy tiểu nha đầu nói như vậy, không quên quay đầu nhìn về phía Úc Tử Ân, "Chị Úc, chúng ta đem tài xế miễn phí đi cùng được chứ?"
"Được, em vui là tốt rồi!" Gật đầu một cái, Úc Tử Ân cũng không phản đối, quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm rồi hỏi: "Sẽ không làm trễ nãi thời giờ của Dịch thiếu chứ?"
Khép tờ báo buổi sáng lại, Dịch Khiêm đột nhiên khẽ cười một tiếng, "Không có, hôm nay là ngày tôi nghỉ ngơi, coi như là hóa giải áp lực công việc!"
"Vậy thì tốt!" Có tài xế miễn phí cũng tốt, tiết kiệm tiền xe của cô.






Tôi là thương nhân
Cùng với tiểu nha đầu làm ầm ĩ hai ngày, Dịch Khiêm đột nhiên trở thành tài xế miễn phí của hai người, cho đến khi hai người tiễn tiểu nha đầu lên máy bay về Bắc Kinh, lúc này Úc Tử Ân mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường trở về, người đàn ông ngồi ở vị trí tài xế yên lặng nhìn gò má mệt mỏi để cho người ta đau của Úc Tử Ân.
"Hai ngày qua nha đầu kia đã khiến cô mệt nhiều rồi?" Vốn không nên dung túng nha đầu kia phiền toái cô như vậy, lại không nghĩ rằng hai ngày qua nhanh như cái chớp mắt, nhanh đến để cho anh khó mà tin tưởng.
"Cũng không có gì, đã rất lâu rồi tôi không được vui vẻ như thế, giống như anh nói, hóa giải áp lực, cả người nhẹ nhõm đi rất nhiều."
Thời điểm đèn đỏ, đột nhiên Dịch Khiêm cúi đầu nhìn đồng hồ, "Thời gian vẫn còn sớm, dẫn cô đến một nơi."
Nhân viên phục vụ tiến lên, lễ phép đưa menu đến, chứng kiến người đàn ông ngồi đối diện thì hơi sững sờ, tiếp theo là lễ phép gật đầu chào hỏi: "Dịch tiên sinh!"
Dịch Khiêm đột nhiên khẽ vuốt cằm, quay đầu nhìn về phía cô gái nhỏ đối diện, khẽ cười một tiếng, "Gian phòng này tương đối đặc biệt, chỉ cung cấp các món điểm tâm ngọt, tôi nhớ rằng cô rất thích món ngọt."
"Hả?" Trừng mắt nhìn, cô có chút không hiểu, cúi đầu, tiện tay mở menu ra, màu sắc rực rỡ cùng những hình ảnh về các món ăn nổi tiếng trên thế giới, bất luận là nước Pháp, Mã Lai còn có Italy, Đề Lạp Mễ Tô, hay là