XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2306 lượt.

ông cũng nên khen ngợi con mấy câu chứ!"
Điện thoại di động nhấn loa ngoài, giọng nói nguội lạnh của Dịch Khiêm truyền ra từ trong điện thoại, "Nhóc con, nếu cháu muốn nghe những lời khen ngợi thì để lại cho bạn trai sau này của cháu ấy! Ông là một trưởng bối cũng không sẵn sàng sử dụng cái quyền lợi này đâu."
"Thật không có tình cảm!" Cô nhóc khẽ hừ một tiếng, "Không thèm nghe ông nói nữa, con muốn nghỉ ngơi, ngủ ngon! Ông cũng nghỉ ngơi sớm một chút, đừng muộn như vậy rồi còn mở hội nghị quốc tế gì đó với đám kia thuộc hạ của ông, có mệt hay không!"
"Được rồi, ông biết." Cúp điện thoại, Dịch Khiêm điểm màn hình điện thoại di động, nhìn hình mới vừa phát tới, phong cách thiết kế đặc biệt quả thật vượt quá dự liệu của anh.
Cũng không phải vật trong ao, ánh mắt Hạ Khương Tuyết không tệ, xem ra Thụy Nhĩ không giữ được cô, anh ngược lại có chút mong đợi ngày cô lột xác!
Thời điểm bữa ăn sáng, Dịch Noãn Noãn nhìn bữa ăn sáng phong phú mà dinh dưỡng trên bàn, đột nhiên nhớ tới người nào đó, không khỏi nhìn về phía bóng dáng bận rộn trong phòng bếp, "Chị Úc, hồ Thánh Sơn cách nơi này xa không?"
Quay đầu, Úc Tử Ân nhìn cô nhóc một cái, "Không xa lắm, lái xe đại khái mất 20 phút lộ trình! Sao vậy?"
"Chúng ta gọi Tiểu Ngũ đến ăn điểm tâm cùng nhau nhé? Bên hồ Thánh Sơn có phòng ốc lớn như vậy, mỗi ngày ông đều ăn điểm tâm một mình, không cảm thấy căn nhà ấm cúng, ngẫm nghĩ cũng cảm thấy rất đáng thương."
"Nếu chỉ ở một mình, sao anh ấy muốn mua phòng ốc lớn như vậy?" Phòng ốc bên hồ Thánh Sơn vẫn luôn là thần thoại của Thành phố C, bất luận giá phòng hay diện tích, đều chỉ nhìn mà không thể đụng.
"Tiền nhiều mà không có chỗ xài, nhà tư bản có tiền cũng là người lập dị!" Khẽ thở dài, cô nhóc nhìn thẳng vào cô, "Cùng nhau nhé? Nếu chị chuẩn bị bữa ăn sáng dư ra."
"Dĩ nhiên có thể! Bởi vì không biết em thích ăn cái gì, cho nên bữa ăn sáng hôm nay chuẩn bị hơi nhiều một chút, Dịch thiếu tới, vừa lúc không cần lãng phí rồi!"
"Tốt lắm, em gọi điện thoại kêu ông tới đây!" Lấy được sự cho phép, cô nhóc vui vẻ đi tìm điện thoại di động gọi điện thoại.
Không tới nửa giờ, bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa, cô nhóc vui mừng chạy đi mở cửa.
Trong nhà ít khi có khách đến, Úc Tử Ân cũng vui mừng, bưng cái mâm đi ra, vừa vặn nhìn thấy cô nhóc dẫn người bước vào phòng khách, lễ phép gật đầu: "Dịch thiếu, chào buổi sáng!"
"Chào Úc tiểu thư, mạo muội đến thăm, quấy rầy!" Hơi dừng bước chân, Dịch Khiêm lễ phép chào cô.






Mối tình đầu
Úc Tử Ân gật đầu một cái, ngước mắt khẽ quan sát anh, áo T-shirt màu trắng và quần vải ka-ki bình thường, nổi bật bộ dáng ưu nhã, có lẽ là bởi vì không cần đi làm, nên quần áo của anh khá đơn giản.
Trong ấn tượng của cô dù anh mặc trên người những quần áo vô cùng đơn giản, vẫn luôn bất đồng với phẩm chất của anh, trời sanh vóc người, mặc vào chẳng thua gì những người mẫu trên sàn T cả.
Ánh mắt không biến sắc, cô khoát tay anh cười một tiếng, "Không quấy rầy, không quấy rầy, trong nhà đơn sơ, để cho anh chê cười, mời ngồi đi, bữa ăn sáng rất nhanh sẽ xong! Noãn à, chào hỏi khách đi!"
"Được rồi!" Tiểu nha đầu kích động gật đầu một cái, kéo ra một chiếc ghế bên cạnh chủ tọa, rồi đột nhiên ngồi xuống cạnh Dịch Khiêm.
Quay đầu đi, Dịch Khiêm liếc nhìn nha đầu đang khoe tài một cái, cũng không nói thêm gì, nghiêng người ngồi vào vị trí chủ tọa.
Lấy di động qua liếc nhìn dãy số trên màn hình, chợt nhìn đến mã số số đuôi quen thuộc, cô không khỏi vặn lông mày, tiện tay nhấn phím tắt, hình như cũng không nghĩ nhiều.
Mà tính nhẫn nại của người ở đầu dây bên kia thật tốt, cô mới vừa nhấn tắt lại gọi lại, đang ăn mấy thứ linh tinh, Úc Tử Ân bất đắc dĩ dịch tới, tiện tay quan sát màn hình điện thoại di động, đè xuống hands-free, "Sớm thế, Phó tổng giám đốc Lam."
"Sớm, Ân Ân, vì sao em cứ cố tránh điện thoại của anh?" Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến giọng nói dịu dàng của Lam Mộ Duy, cho dù là biết cô không muốn nghe điện thoại của anh, anh vẫn luôn có thái độ khiêm tốn, làm cho người ta bội phục.
Nghe giọng nói ở đầu dây bên kia, Dịch Noãn ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm, hạ thấp âm lượng: "Giọng nói kia sao lại quen thuộc như vậy?"
Đang lật xem tờ báo buổi sáng, anh chỉ nhìn cô một cái.
"Phó tổng giám đốc Lam, bây giờ là chủ nhật, là thời gian riêng tư của mọi người?" Không để ý đến người ở đầu dây bên kia, cô xoay người trở về phòng bếp, lấy trứng gà đã nấu xong ra.
"OK! Nếu là thời gian riêng của mọi người, như vậy hôm nay lúc nào em rãnh, có thể đi họp mặt chút không?"
"Thật xin lỗi, hai ngày cuối tuần này tôi đã có dự định trước hết rồi, hôm nào đi!" Kéo cái ghế qua, cô lạnh lùng đáp, lấy một cái cớ hoàn mỹ.
"Dự định trước? Ai vậy? Không phải là đang gạt anh đấy chứ? Mấy hôm trước em đã nói với anh, hôm nay em không có chuyện gì làm cả?"
Ngẩng đầu lên, Úc Tử Ân im lặng hít một hơi thật sâu, thật sự lười phải nói nhảm với anh, giơ