Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.

ch Khiêm vậy, cô càng không hy vọng mình luôn là thu hoạch chật vật như vậy.
Mặc dù nói lái xe đi trước thời gian, trên đường vẫn là bị tắc đường gần nửa giờ, thời điểm chạy tới công ty QM vừa đúng sáu giờ, sợ mình đến muộn, xe mới vừa dừng hẳn cô liền cầm điện thoại gọi.
Sau khi nhận được điện thoại, Dịch Khiêm từ công ty ra ngoài, dừng ở cửa xe, thuận thế nhìn về phía bóng dáng đứng bên cạnh xe.
Cúi đầu, anh nhìn thời gian, sáu giờ năm phút, hẹn chính là sáu giờ, năm giờ cô tan việc tới đây nếu như không kẹt xe tối thiểu phải mất nửa giờ, khoảng thời gian này cô còn có thể chuẩn như vậy thì vẫn thật là khó khăn.
Dụng tâm của cô, anh sẽ không xem không hiểu, lồng ngực bình tĩnh xẹt qua một tia rung động nhỏ nhẹ.
Khẽ cười một tiếng, anh nhấc chân đi lên trước, nhàn nhạt dừng bước chân lại, bóng dáng cao to ở dưới trời chiều vàng rực kéo đến thật dài, trên gương mặt tuấn tú nụ cười êm ái, "Úc tiểu thư."
"Ặc, Dịch thiếu, tôi hẳn không có tới trễ chứ?" Cúi đầu nhìn qua thời gian trên điện thoại di động, đã qua năm sáu phút, lại nói cũng đã chậm một chút rồi.
"Không có, rất đúng giờ, con gái có thể chuẩn giờ như vậy bây giờ không nhiều lắm." Híp mắt cười một tiếng, anh nghiêng đầu liếc nhìn Volkswagen Beetle màu trắng phía sau cô, "Hôm nay chuẩn bị mời tôi đi đâu ăn cơm?"
"Ừ. . . . . . Nếu là mời khách ăn cơm, vậy thì không thể đi một loại khách sạn? Nếu không, nghe cha tôi đề nghị, đi chỗ đắt tiền nhất?" Cô ngẩng đầu lên, nửa cười nhạo báng anh.
Mặt trời chiều ngả về tây, cảnh tượng hai người mặt đối mặt đứng như vậy, cô đột nhiên cảm thấy có chút ấm áp.
"Được, hôm nay cô là chủ nhân, tôi là khách, khách tùy chủ tiện (khách tùy ý chủ)." Gật đầu một cái, anh cũng không phản bác, nửa cười thừa nhận nhạo báng của cô, gò má dịu dàng ở dưới ánh mặt trời vàng rực, lưu luyến mà triền miên.
"Này Dịch tổng xin mời!" Nói xong, cô đi qua bên cạnh tự mình thay anh mở cửa xe, cấp bậc lễ nghĩa chu toàn.
"Cám ơn!" Khẽ cười một tiếng, anh xoay người ngồi vào ghế lái phụ.






Về nhà ăn cơm!
Lần đầu tiên mời anh ấy ăn cơm ở Thập Tam Lâu, bởi vì gặp phải Lam Mộ Duy, bữa cơm này thật vô vị tẻ nhạt, cuối cùng cô đành nhếch nhác thoát ra.
Lần này muốn cảm ơn anh đã giúp cha cô một tay, lại không thể mời anh đến nhà hàng cao cấp dùng cơm thì thật tầm thường, cô suy nghĩ trước sau thật lâu, lúc này mới nghĩ tới mời anh đến một chỗ đặc biệt.
Sau khi chạy qua cầu vượt nội thành, cô vẫn bình thản lái xe đến vùng ngoại ô trống trải, đường xá có hơi xa, đến nơi thì trời đã tối rồi, ánh đèn rực rỡ mới lên đốt sáng màn đêm bao phủ xuống đô thị phồn hoa.
Dọc theo đường đi, vì lý do an toàn, Dịch Khiêm cũng không nói chuyện với cô, sợ cô lái xe phân tâm.
Ngược lại tâm trạng của Úc Tử Ân rất tốt, sợ anh nhàm chán, thỉnh thoảng cô lại tìm đề tài hàn huyên một chút, một giờ lái xe bất tri bất giác trôi qua, xe chạy qua mấy con đường hẻm cũ, cuối cùng dừng ở bên ngoài một con phố.
"Mời vào!" Đứng ở cửa, cô đẩy cửa ra, lễ phép nhìn anh, mặt đẹp khó nén nụ cười nhẹ nhõm.
Anh kinh ngạc liếc nhìn cô, kinh hoảng trong chốc lát, biết cô lâu như vậy nhưng hình như anh chưa từng nhìn thấy nụ cười sáng lán như vậy xuất hiện ở trên gương mặt cô, xé đi vẻ ẩn nhẫn lạnh nhạt, trở lại vẻ ngây thơ hồn nhiên không dễ lộ ra ngoài này.
Cô như vậy, thừa dịp như vậy bóng đêm yên tĩnh, một vẻ đẹp rung động lòng người.
Chợt bừng tỉnh, anh đuổi theo bước chân của cô bước vào ngôi nhà cũ sáng ánh đèn dầu, trong phòng khách, nghe được âm thanh bà lão đã đứng lên, tươi cười đi tới phía bọn họ.
"Bà ngoại, chúng con đã đến!" Chờ ở trong phòng khách, Lý Phức gật đầu cười, trên khuôn mặt chất đầy nếp nhăn cười nhẹ nhàng.
Đã hơn 70 tuổi, nhưng bà cụ vẫn khỏe mạnh hiền lành như cũ, tóc xám trắng búi lên, trên sống mũi chống đỡ khung kính lão, quần dài, áo vải chiffon xanh đậm cài nút, trang phục cất giữ vẻ cũ kỹ mấy chục năm.
Sáng sớm cô có gọi điện thoại tới đây trước, nói sẽ mang một người khách đến ăn cơm, bà còn nhiều chuyện hỏi thêm một câu là nam hay là nữ, nghe nói là nam mà còn không phải là chồng con bé, bà cho là nó chỉ nói giỡn, không ngờ đem người mang đến thật.
"Dịch thiếu, đây là bà ngoại của tôi, bà ngoại, đây là Dịch Khiêm, là. . . . . . bạn bè." Quay đầu, Úc Tử Ân ho nhẹ một tiếng, mang bộ mặt phớt tỉnh giới thiệu.
"Bà ngoại khỏe! Cháu theo Ân Ân gọi bà như vậy, hi vọng bà không cảm cháu quá đường đột." Anh thật không nghĩ tới cô sẽ dẫn mình về nhà ăn cơm, thật ngoài ý muốn.
Ngay cả lúc chưa chuẩn bị tâm tư, đã biết các loại trường hợp, trường hợp như vậy anh vẫn có thể ứng phó qua được .
Sau khi lễ phép làm lễ ra mắt, anh cười nhìn cô gái bên cạnh một cái, có chút bất đắc dĩ, "Cháu không biết Ân Ân dẫn mình tới nơi này ăn cơm, nên ngay cả món quà lễ ra mắt cũng không có, mong rằng bà ngoại đừng chê!"
Nghe tiếng quay đầu, Lý Phức quan sát người đàn ông ôn nhu trước mặt, hài lòng gật đầu một cái.
Có m


XtGem Forum catalog