Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2599 lượt.
hoa này.
Mới vừa ngồi xuống, điện thoại màu trắng trên bàn vang lên, cô nhìn xem mã số hiển thị, vội tiếp, còn chưa mở miệng, đầu kia đã truyền đến giọng gấp gáp của Dịch Noãn Noãn: "Chị Ân Ân!"
"Noãn Noãn. . . . . ." Nghe giọng nói kích động, cô đột nhiên cảm thấy lo lắng trong tim.
"Chị Ân Ân, chị ăn cơm chưa? Trong khoảng thời gian này chị có nhớ em không?"
"Đang chuẩn bị ăn cơm! Em không nói, chị còn hơi nhớ em! Như thế nào, tuần này bận không, không bận tới thành phố C chơi nhé!"
"Tuần này sợ rằng không được, chúng em thi! Nhưng tuần sau có thể, thứ Bảy tuần sau là sinh nhật tiểu Ngũ, em muốn về làm sinh nhật chú! Đến lúc đó chị phải đi cùng đấy!"
"Hả? Sinh nhật Dịch thiếu? Hình như chị không nghe thấy anh ấy nhắc đến!" Cô nhóc này không nói, cô thật đúng là không biết.
"Đúng đó! Ai da, chị không biết ư, tiểu Ngũ không hiểu tình cảm, sinh nhật hàng năm của chú đều tùy tiện, nói là nhiều người sẽ phiền. Năm nay em muốn ăn mừng với chú một lần! Đến lúc đó hai chị em mình thương lượng một chút, chị Ân Ân cho em chút ý tưởng đấy!"
"Được, không thành vấn đề!" Tán gẫu một lúc lâu, bởi vì phải ôn tập, lúc này cô nhóc mới lưu luyến cúp điện thoại.
Bưng cái ly, cô không khỏi nghĩ, sinh nhật Dịch thiếu, cô phải tặng quà gì mới được.
Dạng người như anh cái gì cũng không thiếu, muốn tặng một món quà hợp ý thật không dễ dàng.
Liếc nhìn Fashion Magazine trên bàn, trên tạp chí hình người mẫu nam mặc y phục trình diễn đưa tới chú ý của cô, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, ngược lại nghĩ ra quà tặng thích hợp tặng anh.
Đã nắm bút trên bàn, cô đang vẽ đường cong phác hoạ, tiếng xẹt xẹt và tiếng gió nhỏ nhẹ đan vào nhau, ban đêm ngược lại không còn vắng lạnh.
Mà cô không biết, một màn ở ban công này, hoàn toàn rơi vào đôi mắt đối diện tòa nhà này.
Trước cửa sổ sát đất, Hạ Ninh Huân nhìn mỹ nữ trên ban công đối diện, miễn cưỡng nâng người lên, "Lão Ngũ, cậu tới đây xem một chút, trên lầu đối diện có một mỹ nữ!"
"Thật sao?" Người đàn ông trên ghế sa lon ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái, hình như không mấy cảm thấy hứng thú, cúi đầu tiếp tục xem tài liệu trong tay.
"Aish, cậu tới đây xem một chút thì có sao! Thật sự là mỹ nữ!" Thấy anh bất động, Hạ Ninh Huân xoay người vẫy vẫy tay với anh, "Tới xem một chút, chắc chắn sẽ không làm cậu thất vọng!"
"Cậu đã không còn là thằng nhóc nữa, xem qua bao nhiêu mỹ nữ, hiện tại đâu còn mũ nữ vừa mắt Hạ đại thiếu!" Mời các bạn sang web Doc Truyen . o, r. g đọc nhé
Đặt xấp tài liệu rồi đứng lên, Dịch Khiêm chậm rãi đi tới trước cửa sổ.
Ngước mắt ngó nhìn, trên lần đối diện còn có ánh đèn sáng, cách một con đường, anh vốn không biết Hạ Ninh Huân nói đến phương hướng nào.
"Vậy cũng chưa chắc, người xưa đều nói người cuối cùng tốt nhất, không có đẹp nhất, chỉ có đẹp hơn!" Nói xong, anh ta nghiêng người sang nhường chỗ, "Xem xem, bên đối diện cũng không tệ! Riêng mặt bên đã xinh đẹp như vậy, nếu cả khuôn mặt quay sang, khẳng định. . . . . ."
"Cậu là. . . . . . Một tháng không có đụng phụ nữ?" Cô gái có thể được Hạ Ninh Huân tán thưởng cũng không nhiều lắm, anh không khỏi tò mò.
"Làm sao có thể!" Hạ Ninh Huân chê cười, ngượng ngùng tựa vào một bên.
Nghiêng người qua, Dịch Khiêm xuyên qua ống nhòm nhìn, ống nhòm hướng về phía ban công đối diện, trên ban công là một bóng dáng mảnh khảnh đang ngồi yên lặng, áo sơ mi trắng quần vải ka-ki, tóc đen được hai cây trâm cài ở sau đầu, cả người xem ra nhàn nhã mà lão luyện.
Nhìn bóng dáng nghiêm túc vẽ trên bảng, anh bỗng cảm thấy có chút quen thuộc, đợi trong chốc lát, hình người cúi đầu vẽ tranh rốt cuộc ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt vừa vặn rơi vào trong tầm mắt của anh, lúc này anh mới thấy rõ mỹ nữ trong miệng Hạ Ninh Huân nói rốt cuộc là ai.
"Hóa ra là cô ấy. . . . . ." Khẽ cười một tiếng, anh điều chỉnh tiêu cự, ống kính phóng đại gấp mấy lần, gương mặt đó càng thêm rõ ràng hơn.
"Ai vậy, cậu có biết không?" Nghe Dịch Khiêm nói vậy, Hạ Ninh Huân nhất thời đứng thẳng người.
"Cậu cũng biết." Ngồi dậy, Dịch Khiêm nhàn nhạt nhìn anh ta một cái, khóe miệng chứa đựng nụ cười yếu ớt, "Úc Tử Ân."
"Cái gì? Sao lại là cô ta!" Đáp án này nhất thời khiến ảo tưởng của anh ta tiêu tan, mặt Hạ Ninh Huân không tin, dùng ống nhimd xác nhận lại, cuối cùng khẳng định là Úc Tử Ân không sai, lúc này mới thất vọng ngẩng đầu lên.
"Thì ra là con mèo nhà Đường Tam, tôi cứ tưởng ai đó! Thật là khiến người ta thất vọng quá. . . . . ." Dừng một chút, anh ta như nghĩ tới điều gì, "Tôi nghe nói gần đây hai người bọn họ lại đang cãi nhau chuyện ly hôn!"
Chau chau mày, Dịch Khiêm hình như cũng không kinh ngạc, gương mặt tuấn tú trầm tĩnh sóng nước chẳng xao, "Hai người bọn họ cãi nhau chuyện ly hôn, ba ngày hai bữa thì có một phiên bản ra ngoài, quyền ly hôn cũng không phải nằm trong tay Đường Tam, anh ta muốn ly hôn không phải vẫn luôn không có cách sao?"
"Lần này không giống, là Úc Tử Ân muốn ly hôn, Đường Tam không đồng ý! Gió mưa thất thường, hai vợ chồng này thật đúng là thú vị!"