Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.
i bên cạnh đi chào mọi người.
Hạ Ninh Huân cũng dẫn bạn gái tới đây, nghiêng đầu quan sát Úc Tử Ân một cái, vui vẻ giơ ly rượu lên: “Tiểu thư Úc, sinh nhật vui vẻ! Lúc lão Ngũ bảo tôi chuẩn bị tiệc sinh nhật, tôi cũng không biết hôm nay là sinh nhật của cô, quà tặng sẽ bổ sung sau!”
“Cám ơn! Hạ thiếu quá khách khí! đã nhiều năm rồi tôi cũng không có sinh nhật, nếu hôm nay không phải Dịch thiếu nhắc, chỉ sợ là tôi đã quên luôn sinh nhật của mình rồi.” Giơ ly rượu lên, Úc Tử Ân đáp lễ, trong sự lễ phép có phần khách sáo.
“Cậu cứ trò chuyện đi, tôi dẫn cô ấy đi gặp mấy người bạn khác!” Dịch Khiêm gật đầu một cái, dẫn Úc Tử Ân đi về phía Lam Mộ Duy đang đứng cách đó không xa.
Úc Tử Ân ngước mắt nhìn về phía trước, ý thức được anh đang muốn đưa cô đến đâu, cô không tự chủ mà nắm chặt tay, nghiêng đầu nhìn anh, nghênh đón ánh mắt trấn an của anh.
“Còn nhớ những lời tôi đã nói với em ở Kim Cung không?” Lịch sự nhìn quanh, nhã nhặn nâng chén với bạn bè, anh nói không nhanh không chậm.
“… Nhớ” Những lời anh nói với cô, cô nhớ cả đời không quên.
Bọn Thẩm Bùi Bùi đều nói cô là con khổng tước kiêu ngạo, chỉ vì mình mà mở đường cho người khác, thật ra cũng chỉ có cô mới biết, không phải là cô không cam tâm, cho nên mới không muốn chịu thua, không muốn để cho những thứ râu ria của người khác làm thành chuyện cười của mình mà thôi!
Tự ái của cô, kiêu ngạo của cô, không cho phép cô tỏ ra yếu đuối hay nhếch nhác trước mặt bọn họ.
Mặc dù năm đó bị Diệp Tư Mẫn đoạt lấy bạn trai của cô, mất đi người mà mình thương yêu nhất, cô cũng giữ kiêu ngạo khi bước trước Lam Mộ Duy một bước, kiêu ngạo giữ đôi mắt lạnh lẽo khi xoay người đi, cười dẫu nước mắt rơi đầy mặt.
Hít một hơi thật sâu, cô giương khóe môi lên cười một cái, đôi mắt màu lưu ly sáng chói không hề có sự khẩn trương hay lo lắng. “Có vài thứ đã trở thành quá khứ, mà em muốn để cho con đường tương lai của mình được tốt hơn, anh cảm thấy thế nào?”
Nghe những lời của cô nói, Dịch Khiêm gật đầu một cái, nửa cười nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhưng mang nhiều cảm xúc, “Lấy lên được bỏ xuống được, suy nghĩ đó của em làm người khác rất cảm phục!”
“thật sao? Chỉ mong là vậy!” cô cho phép mình được ước nguyện đơn giản như thế, mong chờ người trong lòng mình sẽ bên cạnh mình đến răng long đầu bạc.
Đứng trước mặt Lam Mộ Duy, cô chậm rãi dừng bước chân lại, làn váy dài cuộn thành đường cong xinh đẹp trên mặt đất, mặc dù thân hình không quá khêu gợi mát mắt, nhưng cơ thể cô tỏa ra phong cách trầm tĩnh, cũng đủ khiến cô trở thành một cô gái xinh đẹp trong đêm nay.
Dịch Khiêm càng thêm tin tưởng, Louie vì cô mà lựa chọn bộ quần áo này, trong ba bộ quần áo mà ban nãy áp chế một bộ, hợp với phong cách hơi hờ hững của Úc Tử Ân, trong bình thản mang theo chút dịu dáng làm cho bất cứ người đàn ông nào cũng phải dao động, có thể nói bộ váy nữ thần Hy Lạp này rất hợp với cô, hoàn mỹ lộ ra những điểm quyến rũ nhất của cô.
cô là như thế, không cần hấp dẫn cũng có thể chinh phục đàn ông.
Cũng vì thế, anh dần dần cảm thấy ánh mắt phóng điện của những người đàn ông bên cạnh mình dành cho cô, mang theo vài phần thưởng thức, mấy phần mập mờ, nhưng không ai dám tiến lên.
Dừng bước chân lại, anh ngước mắt nhìn Lam Mộ Duy, khẽ cong khóe môi lên, lễ phép cúi chào: “Cám ơn các người đã đến tham dự tiệc sinh nhật của cậu!”
Bắt đầu lại một lần nữa?
Lam Mộ Duy lễ phép đáp lễ, quay đầu nhìn về phía Dịch Khiêm và bóng dáng người con gái đứng bên cạnh anh, chỉ một cái liếc mắt, anh liền phát hiện ra mình không thể dời mắt khỏi cô!
Ở trong ký ức của anh, anh chưa từng thấy qua phong cách này của cô, năm tháng còn là sinh viên, cô luôn mặc áo trắng để tóc dài bay phất phới khi ngồi trên xe ô tô của anh, vẻ đẹp đơn giản và trong sáng.
Vậy mà hôm nay, đứng ở trước mặt anh lại là một cô gái xinh đẹp rực rỡ, bất đồng hoàn toàn với Diệp Tư Mẫn; với chiếc váy dài màu hồng nhạt trông cô có thêm phần dịu dàng và ưu nhã, lại có chút trẻ trung năng động, không quên phần khiêu gợi và thẹn thùng, đủ làm cho bất kỳ người đàn ông nào ở đây phải động tình, anh cũng không ngoại lệ.
Hôm nay là sinh nhật của cô, ở bên cạnh cô nhiều năm như vậy, tại sao anh lại không biết, anh chỉ nghe Thẩm Bùi Bùi nói qua, sinh nhật của cô cũng là ngày giỗ của mẹ cô, cho nên cô không có làm sinh nhật, cũng không nói ngày sinh nhật của mình cho ai biết, mà hôm nay, cậu nhỏ lại cố ý mang cô đến đây, rõ ràng cho thấy cậu nhỏ biết ngày sinh nhật của cô.
Nắm chặt ly rượu trong tay, anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực sinh ra một tia không cam lòng, lời nói đến khóe miệng lại trở thành một câu chúc mừng khổ sở: "Ân Ân, sinh nhật vui vẻ!"
Sau đó cô xoay người, đi theo bước chân của Dịch Khiêm, khi đã hòa vào đám khách, sống lưng thẳng tắp, vẻ mặt vẫn kiêu ngạo và lạnh lùng, nhưng nụ cười treo trên khóe miệng lại yếu ớt dần.
Thời điểm cô ngước mặt lại một lần nữa, xông tới trước mặt chính là bóng dá