XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2429 lượt.

ôi còn muốn đưa cô trở về!” Bởi vì có cô ở đây, anh không cho phép mình xuất hiện bất kỳ nguy hiểm hoặc cạm bẫy nào.
“Thật xin lỗi…tôi…tôi lại giống như lại gây thêm phiền toái cho anh rồi!” Cho tới nay, cô luôn cảm giác mình chính là gánh nặng của anh, làm chuyện gì đều gây thêm phiền toái cho anh.
“Không phiền toái, khi tôi không vui, tôi cũng sẽ muốn uống say.” Chỉ là tình huống như vậy rất ít, anh không dễ dàng đem chính thân thể của mình ra giày vò.
Có lẽ bởi vì quá bận rộn, có lẽ bởi vì biết mặc dù mình thật đau, cũng sẽ không có người đau lòng, cho nên không muốn chà đạp mình.
Đem chai rượu và ly đưa cho cô, anh xoay người ngồi xuống ghế đá bên cạnh cô, bên dưới chân núi, nhà nhà đều thắp đèn sáng chói, thắp lên phồn hoa của thành phố.
Đứng ở nơi này có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đêm của toàn thành phố, mỹ lễ sáng rực có chút ưu thương.
Ban đêm trên đỉnh núi gió lạnh, anh nhìn thấy cô ôm chai rượu run run, đứng dậy đem áo vest của mình cởi ra, đang muốn phủ lên trên người cô lại bị cô giơ tay lên cự tuyệt.
“Đợi lát nữa tôi uống say, tôi sợ làm dơ áo.” Cô khẽ híp mắt, ngẩng đầu lên đưa tay sờ sợi vải nhung tổng hợp của áo vest, trên khuôn mặt xinh đẹp mềm mại quyến luyến vài phần tự hào mấy phần men say: “Đồ tôi đưa, tôi không muốn tự tay mình phá hủy! Anh mặc đi, tôi…không lạnh!”
Gật đầu một cái, anh cầm lại áo vest, lại nghe cô nói: “Anh biết không? Đời tôi chỉ làm áo quần cho ba người đàn ông, một là ba tôi, anh chiếm một, còn một người tôi muốn làm chính là con trai sau này của mình.”
Nhắc tới việc này, cô ngẩng đầu lên cười với anh, rực rỡ đơn thuần: “Cho dù là Lam Mộ Duy, Đường Minh Lân, tôi cũng chưa bao giờ làm áo quần cho họ.”
Uống nhiều rượu, dốc một chai rượu đỏ đắt giá xuống, tràn vào cổ họng, chất cồn chảy vào trong khoan miệng khiến cho cô muốn rơi lệ.
Từ trên cao nhìn xuống, Ức Tử Âu khẽ thở dài một cái, xoay người quay vào trong xe lấy áo choàng khoắc lên cho cô, không để ý cô giãy giụa, anh cứng rắn đem áo khoắc phủ lên người của cô.
Ấm áp truyền đến, cô cúi đầu nhìn chiếc áo khoác hồng trên người, hơi sững sờ, số đo vừa vặn, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn anh, nghiêng đầu tò mò nhìn, dưới anh đèn lờ mờ, ánh mắt như lưu ly nhẹ nhàng: “Trong xe của anh, tại sao thứ gì cũng đều có? Tôi nhớ được hình như có …… băng keo cá nhân, có áo choàng phụ nữ, còn có áo khoắc phụ nữ nữa, đừng nói là thường mang theo phụ nữ đi du ngoạn chứ?”
“Tôi để những thứ đó ở trong xe, chình là vì người như cô chuẩn bị!” anh khẽ cười, nhàn nhạt ngăn lại đề tài, cũng không trả lời câu hỏi của cô.
Anh biết cô sợ lạnh, cho nên theo bản năng để trong xe một chút đồ phòng lạnh gì đó, ngày đó để Dịch Doãn thấy được, cô bé còn tưởng rằng anh có phụ nữa, la hét muốn báo lên trên.
Phụ nữ…. anh nơi nào có phụ nữ, chỉ có một cô gái coi trọng, mà còn chưa có được mà thôi!
Trong men say, cô giống như nghĩ tới vấn đề gì, ngước đầu nhìn về bóng dáng người đang tựa trên lan can, “Dịc thiếu….. anh mới vừa cho phép nguyện cái gì vậy?”
“cô thì sao? cô có nguyện vọng gì à?” Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Tôi à… Tôi có một nguyện vọng rất tục.” Nghiêng đầu, cô tự giễu, “Mong có người chỉ một lòng, bạc đầu chẳng xa rời. Anh xem, có ohair rất đặc biệt tục hay không?”
“không biết!” Anh ngước mắt, an tình, bí ẩn nhìn cô, trong ánh sáng lờ mờ, gương mặt tuấn tú có chút ẩn nhẫn rung động.
thật ra thì, nguyện vọng mà anh muốn cũng chính là điều này.
Mong người chỉ một lòng, đầu bạc chẳng xa rời.
Nhìn anh thần thái nghiêm túc, cô chỉ cười thật to, bộ dáng ngây ngốc như đứa bé.
Vốn không biết uống rượi, nửa chai ruợi vào bụng, cả người đều cảm thấy đầu óc đã choáng váng, nhìn dáng vẻ gật gù hả hê của cô, Dịch Khiêm bất đắc dĩ thở dài, xoay người tới ngồi vào bên cạnh cô, đưa tay lên kéo đầu cô đặt lên trên vai mình.
cô gái nhỏ không an phận hình như cũng an tĩnh rất nhiều, tụa vào bả vai anh tìm vị trí thoải mái, trong hơi thở nhàn nhạt mùi cây cỏ nghe thấy rất là thoải mái, cô nheo mặt lại, trong ánh sáng mông lung, mí mắt từ từ trở nên nặng nề, cuối cùng cũng rủ xuống.
Ôm người trong ngực, anh ngước mắt nhìn đô thị phồn hoa duwois chân núi, gương mặt tuấn tú, trầm tĩnh dụi dàng, trong lòng ấm áp như hoa nở rộ có thể nghe được cả hương thơm.
Anh cúi đầu nhìn người uống say trong ngực, cô uống say so với bình thường càng thêm an phận không quấy không nháo, an tĩnh nhắm mặt lại ngủ.
Quay đầu đi, anh dụi dàng đem mặt đặt trên đỉnh đầu cô, yên tĩnh ngồi, chỉ cần có cô bên người, anh đột nhiên cảm thấy trong lòng thật sự an ổn.
Trong chốc lát, anh đứng dậy bế cô lên, từng bước từng bước đi về phía xe.
Quen việc dễ làm, đưa cô trở lại phòng, thật vất vả lấy ra chìa khóa mở cửa phòng ngủ, vừa ban đêm cô đặt lên giường, co gái ôm cổ anh thế nào cungxkhoong chịu bương.
Thân thể cứng đờ, anh trở tay của cô ra, cũng không chú ý làm cô tỉnh lại, cô gái nhỏ mơ mơ màng màng liếm giữa cô và gáy của anh, không phan biệt anh là ai, lật người đem anh đè ở trên giườ