Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Môn Sủng Hôn

Quân Môn Sủng Hôn

Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342431

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2431 lượt.

vẫn không muốn buông tha, anh sốt ruột đến độ chợt thét ầm lên: "Anh đã nói rồi, giữa anh với cô ta không có gì cả, tại sao em không chịu tin tưởng anh!"
"Tôi mặc kệ giữa hai người có cái gì hay không, bây giờ tôi và anh chẳng còn bất kỳ quan hệ nào nữa, buông tôi ra! Buông ra!" hiện tại đã ly hôn, cô cũng không còn gì để nói với Đường Minh Lân nữa.
Hôm nay cô đã sắp thành người kể chuyện cười cho thiên hạ, còn tiếp tục như thế này, cô cũng không biết mình có ngẩng đầu lên nổi hay không?!
"Anh không thả! Nếu như anh buông tay, anh sẽ không thể bên cạnh em nữa! Ân Ân, anh sai lầm rồi, chúng ta có thể bắt đầu lại lần nữa hay không!" Anh dùng tay giữ lấy cổ cô, cúi đầu nói giọng cầu khẩn, lớn như thế rồi nhưng anh chưa từng ăn nói khép nép với ai cả đây là lần đầu tiên anh bị ép buộc phải làm như thế.
không biết vì sao tình cảm của anh dành cho cô lại sâu nặng đến thế, hôm nay, anh không thể buông cô ra nữa!
"Đường Minh Lân! Có phải anh uống say đến đầu óc không tỉnh táo rồi hay không! Chúng ta đã ly hôn, đừng nên lặp lại lần nữa?!"
"không muốn, luật pháp cũng không có quy định chồng trước cùng vợ trước không thể tiếp tục đoạn hôn nhân này!" Anh chợt buông một tay ra, tay kia vẫn giữ chặt cánh tay Ân Ân, bỗng dưng xoay người, "Ân Ân, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa có được hay không? Cho anh thời gian, anh sẽ khiến cho em yêu anh!"
"Đường Minh Lân, anh nên nói đạo lý một chút! Cho dù tôi có đồng ý bắt đầu lại với anh một lần nữa, nhưng người nhà họ Đường sẽ như thế nào? Ba mẹ anh sẽ tiếp nhận lại tôi sao? Ba mẹ anh sẽ tiếp nhận lại tôi sao? Chỉ cần cho anh cơ hội bắt đầu lại lần nữa, anh càng lún sâu hơn, đến lúc đó cả hai ta sẽ bị thương!" Hất tay của anh ra, cô nhíu lông mày nhìn vẻ mặt đau lòng của anh "Tôi không muốn anh bị tổn thương thêm, càng không muốn tự tay làm anh bị thương, giữa chúng ta đã hết rồi, thật xin lỗi!"
Hơi ngẩng mặt lên, cô hít một hơi thật sâu, nhấc làn váy lên, xoay người đi xuống lầu, khiến cho cầu thang vắng càng trở nên yên tĩnh hơn.
Sau lưng, Đường Minh Lân nhìn dáng vẻ hoảng hốt chạy đi của cô, khổ sở cười cười, nắm chặt quả đấm trong tay, lửa giận không ngừng cuốn lên!
Phanh một tiếng, anh đánh một quyền lên vách tường, không cách nào điều khiển được lửa giận trong lòng, vậy thì hãy để nó được phát tiết trên vách tường cứng rắn!
Cúi thấp đầu, anh thở hồng hộc, trên tay là vết thương lớn nhưng nó chẳng là gì nếu so với vết thương trong lòng, máu thấm quá da thịt, rơi xuống nền nhà.
Anh nhất định chỉ yêu một cô gái là cô, coi như bị cự tuyệt, anh vẫn sẽ mặt dày đứng bên cạnh cô.
Mặc dù cô không chịu cho anh cơ hội, anh cũng không buông tay.






Nguyện vọng rất tục!
Từ lối cầu thang đi ra, Úc Tử Ân liền thấy một bóng người đứng trên hành lang, theo bản năng bước chân dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu lúc này mới tiếp tục bước tới.
Nghe được tiếng bước chân, Dịch Khiêm chậm rãi xoay người lại, ánh mắt tối tăm rơi trên người cô, vẻ mặt có hơi tái nhợt, “Ân Ân, cô không sao chứ?”
“Tôi không sao!” lắc đầu một cái, cô hơi áy náy nhìn anh, “Dịch thiếu, rất xin lỗi, quấy rầy anh rồi!”
Bữa tiệc như vậy, trường hợp như vậy, anh lại bỏ cả sảnh đường đầy khách chờ ở chỗ này, vì lo lắng cho cô, cô có chút băn khoăn.
“Sắc mặt cô không tốt lắm, tôi đưa cô về trước!” Chuyện riêng của cô anh cũng không muốn hỏi tới, chỉ là bộ dạng lúc này của cô, thật sự làm cho người ta lo lắng.
“Địa phương không có ai? Vậy rượu ở đâu?” Nơi này là khu vực ngắm cảnh, lên trên núi cơ bản sẽ không có chỗ có thể uống được rượu, càng không có chỗ bán rượu đâu!
Ngực chợt có một chút tức giận, cô đột nhiên muốn uống một lần thật vui vẻ, coi như say cũng tốt, khi say cái gì cũng không cần phải suy nghĩ!
“Phía sau xe có một thùng rượu đỏ bạn hữu vừa mới tặng, đợi lát nữa lên đến nơi, cô muốn uống như thế nào đều được!” giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ nghe không ra được chút tâm tình nào.
Biết rõ cô muốn tìm say nhưng anh lại không nói gì, còn đồng ý với yêu cầu vô lý của cô.
Người đàn ông này…A, anh đem mọi chuyện đều nhìn thấu đáo, cho nên cái gì cũng không cần hỏi, dung túng cô muốn làm gì thì làm!
Cũng tốt, hiện tại cô cũng chỉ muốn uống rượu, cái gì cũng không muốn nói.
Xe đến trên đỉnh núi thì ngừng lại, cô cảm thấy có chút quen thuộc, ngẩng đầu nhìn bốn phía tối mờ, khi nhìn thấy mái đình mới hiểu là đang ở đâu, chỗ này không phải là hôm so tài anh mang cô tới hay sao?
Cô còn nhớ rõ ngày hôm đó, anh dẫn theo cấp dưới tới đây thị sát, khi đó cô mới hiểu được, đàn ông khi làm việc chăm chỉ chính là lúc có sức quyến rũ nhất.
Bốn phía trống trải chỉ có vài chiếc đèn đường, dọc theo bậc thang đi lên đến bên trong mái đình là những ngọn đèn sáng ngời.
Đi lên đình, cô quay đầu nhìn người đàn ông phía sau đang xách theo một chai rượu đỏ cùng một cái ly và một bình nước, khẽ ngẩn người, “Chỉ có một cái ly, anh không uống sao?”
“Tôi uống nước, nếu cô uống say, t