Tác giả: Tử Tang Phỉ Phỉ
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342432
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2432 lượt.
ng quen thuộc khiến cho hai người phải dừng bước.
Nhìn bộ dáng ưu nhã của Đường Minh Lân, cô khẽ sửng sốt một chút, tiếp theo dũng cảm ngẩng đầu lên, không hề sợ hãi, nhìn thẳng vào mặt anh.
"Ân Ân." Đường Minh Lân dừng bước chân, khẽ gọi tên cô, lại bị ánh mắt kiêu ngạo của cô đâm vào, lúc này anh mới không nhanh không chậm, xoay người nhìn về phía Dịch Khiêm, cắn răng nghiến lợi nói: "Dịch thiếu, sinh nhật vui vẻ!"
Dịch Khiêm lễ phép gật đầu một cái, sau đó giương môi lên nói: "Cám ơn!"
"Tôi có chuyện cần nói với Ân Ân, xin phiền Dịch thiếu cho tôi mượn bạn gái của anh ít phút!" Anh ngước mắt, nhìn vẻ mặt thành thật của Dịch Khiêm, trong đáy mắt ẩn chứa một tia khó chịu!
"Có thể!" Anh quay đầu, nhìn về phía cô gái bên cạnh "Ân Ân, Đường Tam có lời gì đó muốn nói với em! Em thấy sao? Nếu như em không nguyện ý, tôi sẽ tôn trọng ý kiến của em!"
"Nếu Tam Thiếu có lời muốn nói, vậy thì hãy nói rõ ràng đi! Dịch thiếu, anh cứ đi gặp bạn bè của mình đi, em ra ngoài một chút!" Cô quay đầu đi, liếc Đường Minh Lân một cái, lễ phép mà xa lánh: "Tam Thiếu, xin mời!"
Mày kiếm hơi chau lại, Đường Minh Lân xoay người đặt ly rượu trong tay xuống, ngạo mạn đi ra ngoài.
Đi theo phía sau anh, Úc Tử Ân nhận lấy ánh mắt của mọi người chung quanh, cứ như thể cô đang tham gia vào lễ rửa tội vậy. Cô cười khổ một tiếng, mặt không đổi sắc, rời khỏi phòng khách.
Cạnh cầu thang ra vào, Đường Minh Lân nghe tiếng giày cao gót không ngừng đến gần, chậm rãi xoay người lại, dựa lưng vào cửa sổ, ánh mắt thâm trầm nhìn cô gái xa lạ trước mặt.
Cái nhìn xa lạ này, làm cho anh càng căm hận khoảng cách của hai người.
"Ân Ân. . . . . . Chừng nào thì em mới có thể dịu dàng hơn, có thể nói cho anh biết hay không?" Dù là người sáng suốt cũng nhìn ra được, ánh mắt khi Dịch Khiêm nhìn cô rất không bình thường!
Mặc dù chỉ là bạn bè bình thường, hôm nay hai người tổ chức sinh nhật cùng nhau, làm sao anh có thể không nhìn ra, dạng người khiêm tốn giống như Dịch Khiêm, có thể khua chiêng gióng trống tổ chức sinh nhật như vậy, sợ rằng phần lớn là ăn mừng vì cô?!
Mà đáng buồn nhất chính là, anh chính là chồng cô, chồng trước, từ đầu đến cuối cũng không biết ngày sinh nhật cụ thể của cô!
"Tôi nhớ không lầm, trước khi chúng ta kết hôn đã ký một thỏa thuận, không can thiệp vào chuyện riêng của nhau, mọi người đều có cuộc sống riêng, hôm nay chúng ta đã ly hôn, anh chỉ mang thân phận chồng trước thì càng không có quyền can thiệp vào cuộc sống của vợ trước, không phải sao?"
Từ lúc nào mà cô đã thân mật với Dịch Khiêm như thế, thật ra chính cô cũng không biết được chuyện này, mỗi lần cô gặp chuyện khó khăn, đều là anh ra tay giúp cô, nếu không phải bởi vì anh, cô không biết mình có thể nhẫn nại đến bao lâu nữa.
"Ân Ân. . . . . . Trước kia em không như thế!" Những câu nói lạnh lùng thoát ra khỏi miệng cô, khiến cho anh sửng sốt không thể tin được, lại không dám tin tưởng cô gái xinh đẹp động lòng người trước mặt anh lại có nội tâm lạnh lẽo như thế, cô có phải là người đã từng mang thân phận phu nhân Đường hay không!
"Theo ý của anh, thì trước kia tôi là người như thế nào?"
"Trước kia... Mặc dù em chán ghét anh, cũng sẽ không đối xử với anh lạnh lùng như thế. Tại sao..." Anh nghĩ không hiểu, duy nhất có một nguyên do, thế nhưng anh không dám kiểm tra: "Em thích anh ta thật sao? Hay em là tình cũ chưa quên với Lam Mộ Duy?!"
Mới nghe đến đó, cô đã lên tiếng cắt đứt lời anh: "Tam Thiếu, chúng ta đã ly hôn, chuyện của tôi không liên quan đến anh! Nếu như anh chỉ muốn nói chút chuyện này, thì tôi cảm thấy không cần thiết nữa!" Quay đầu đi, cô thật sự không muốn nhìn mặt anh.
Vì người đàn ông này, cô đã nhẫn nại rất nhiều, cũng bỏ qua rất nhiều, nhưng tiếc nuối chính là, giữa bọn họ quá ít duyên phận.
Hít một hơi thật sâu, cô chậm rãi xoay người, lúc đang muốn rời đi, anh bỗng đưa tay nắm lấy tay cô, kéo cô trở lại, ôm chặt lấy cô từ phía sau.
"Ân Ân... Mặc dù anh đồng ý ly hôn, nhưng anh cũng không muốn buông tay em! Anh không muốn buông tay, em hiểu không?!" thật sự anh không bỏ được, cũng không cam lòng!
Nhất là sau khi ly hôn, cô lại như một đóa hoa đào rực rỡ, điều này làm cho anh vô cùng sợ hãi, không cách nào điều khiển được cảm xúc của mình. Sợ mình buông tay, thì cái khe khoảng cách của họ càng lớn ra.
Hôm nay, thấy cô đứng bên cạnh Dịch Khiêm, lần đầu tiên trong đời anh có cảm giác bị uy hiếp.
Úc Tử Ân lạnh lùng đứng đó, hít một hơi thật sâu, sau lưng trở nên cứng ngắc vì anh đã dán lồng ngực cứng rắn của mình lên, cô khẽ run, giơ tay lên cố tách mình ra khỏi người anh.
"Đường Tam, như vậy là có ý gì?" Đem hết sức lực muốn cạy tay anh ra, nhưng anh lại choàng tay qua ngang hông cô, Úc Tử Ân khẽ vặn lông mày, "Bên cạnh anh đã có đại tiểu thư Lâm, thế mà lại dây dưa không rõ ràng với tôi, như thế thì có ích gì? Anh không biết thứ tôi ghét nhất là thứ đàn ông chân đá hai thuyền sao? Buông tay!"
Cánh tay của anh vẫn đứng như thế, cô bắt đầu giùng giằng, đáng tiếc là người đàn ông kia