XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

hị đi đi.”
Dư Tịnh quay lại nhìn Thi Thi, cô nàng vẫn ngồi thẫn thờ.
Có lẽ Thi Thi không phải người thích hợp nhất với Trình Lãng.
Có lẽ Thi Thi là người đối xử tốt nhất với Trình Lãng.
Có lẽ Thi Thi là người chịu làm nhiều điều nhất vì Trình Lãng.
Có lẽ Thi Thi không phải là đối tượng lí tưởng nhất của Trình Lãng.
Nhưng điều này có liên quan gì tới cô. Mọi người dều có thể trở thành người yêu, người bạn đời kiếp này của anh, duy chỉ có cô là không thể.






Dư Tịnh mấy lần sốt ruột nhìn đồng hồ, đã sắp bảy rưỡi tối mà Hứa Gia Trì vẫn chưa xuất hiện. Gọi cho anh mấy lần thì hoặc là máy bận, hoặc là không thể liên lạc được.
Lúc khác thì thôi, nhưng vé xem trận quyết đấu giữa Thân Hoa và Manchester United này cô đã phải nhờ đến mấy tầng quan hệ vất vả lắm mới có được, cô không muốn bỏ lỡ.
Lúc điện thoại gọi được thì các cầu thủ đã vào sân, Dư Tịnh bất mãn nói: “Anh đến đâu rồi? Sắp bắt đầu đến nơi rồi!” Vì hai vé đều nằm trong tay cô, nên cô nhất định phải đợi Hứa Gia Trì mới cùng vào sân được.
Giọng Hứa Gia Trì có vẻ buồn bực: “Xin lỗi nhé Tiểu Tịnh, anh còn có việc rất quan trọng chưa hoàn thành, e là không thể đi xem đá bóng với em được.”
“Không phải anh không biết vé này khó mua đến mức nào.” Dư Tịnh tức đến nỗi lông mày dựng ngược. Hứa Gia Trì bận phải làm thêm giờ, cô có thể thông cảm, dù sao công việc là quan trọng nhất. Nhưng tại sao nhất định phải đợi đến phút cuối mới cho cô biết. Cô không phải là người không biết lí lẽ, sẽ không ép buộc anh đi xem, nhưng chí ít cũng phải cho cô biết sớm, cô có thể hẹn người khác. Hạ Sính Đình ngọt nhạt năn nỉ cô mấy lần mà cô còn không nỡ cho, phải mang tội danh trọng sắc khinh bạn, Hứa Gia Trì hay lắm, tỉnh bơ xem như không có gì.
“A Tịnh, đợi đã.”
Nghe tiếng gọi sau lưng, bước chân Dư Tịnh càng nhanh hơn.
Mọi người cuối cùng đã hiểu ra tình hình, gật gù nói: “Ồ, cặp tình nhân cãi cọ đó mà.”
Dư Tịnh dù đi nhanh mấy cũng không bằng Trình Lãng người cao chân dài. Rất nhanh anh đã đuổi kịp, túm lấy cánh tay cô: “A Tịnh, anh lái xe đưa em về?”
“Không cần em đi tàu điện rất tiện.” Dư Tịnh không quay đầu lại.
“Muộn rồi, một mình em không an toàn.” Trình Lãng kiên trì.
Dư Tịnh khựng lại: “Bây giờ còn chưa tới chín giờ.”
Trình Lãng đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Đến khi em về nhà đã mười giờ rồi, em không ngồi xe anh cũng được, anh đi tàu điện với em.”
Dư Tịnh bị anh đánh bại, bất lực nói: “Xe anh đậu ở đâu?”
Trình Lãng mừng rỡ, chỉ tay: “Ở bãi đằng kia, không xa.”
Dư Tịnh theo anh lên xe, cũng không nói gì, một ngón tay nghịch điện thoại.
Trình Lãng liếc nhìn cô: “Đang đợi điện thoại à?”
Thực ra Dư Tịnh chỉ cầm điện thoại trong tay theo thói quen, nhìn giờ, có lúc xem weibo, nhưng nếu Trình Lãng đã hỏi thế thì cô sẽ trả lời: “Đúng.”
Vừa nói dứt, Hứa Gia Trì đã gọi điện tới: “Tiểu Tịnh anh làm xong rồi, bây giờ đến sân bóng đón em.”
Dư Tịnh vội nói: “Không cần đâu, anh về thẳng nhà đi.”
Hứa Gia Trì tưởng cô giận nên cuống quít nói: “Anh sẽ tới nhanh thôi, em đợi anh nhé.”
Dư Tịnh dở khóc dở cười: “Em đã trên đường về rồi.”
“Sớm thế à?” Hứa Gia Trì nhẩm tính thời gian, theo lí thì lúc anh lái xe đến nơi trận bóng chắc vẫn chưa kết thúc.
“Vâng.” Dư Tịnh không muốn nói nhiều, vội vã cúp máy.
Trình Lãng im lặng, xem ra tình cảm của Dư Tịnh và anh họ khá tốt, nhưng anh không biết nên vui cho cô hay nên thấy bi ai cho chính mình.
Hai người đều im lặng suốt đoạn đường. Trình Lãng chăm chú lái xe, Dư Tịnh vẫn cúi đầu nghịch điện thoại.
Dư Tịnh bỗng ngước lên nói: “Đầu đường anh cho tôi xuống là được.”
Trình Lãng cười lạnh: “Em sợ gì? Đưa em về nhà cũng không phạm pháp mà?”
“Anh hiểu lầm rồi.” Dư Tịnh thở dài: “Con đường này là đường một chiều, anh lái xe phải đi một vòng lớn, không đáng, em đi bộ thì tiện hơn.”
Trình Lãng nghẹn lời, anh cũng không hiểu vì sao lại nóng nảy như vậy, trong lòng ức chế vô cùng. Anh nghĩ ngợi rồi vẫn nghe lời Dư Tịnh, dừng xe ở đầu đường. “Đi đường cẩn thận.” Anh nói.
“Đi bộ chỉ tốn hai, ba phút, có gì đáng lo đâu.” Dư Tịnh đáp gọn.
Trình Lãng lại nghẹn lời, im lặng.
Dư Tịnh khẽ nói: “Anh lái xe về chú ý an toàn.”
Mắt Trình Lãng sáng lên: “Ừ, vậy anh đi đây.”
Dư Tịnh gật đầu, tim lại khẽ run lên.
Hứa Gia Trì đón Dư Tịnh vào nhà, vẻ mặt nịnh bợ: “Vợ yêu, chắc mải xem đá bóng mà chưa ăn tối phải không, anh mau đồ về cho em đây.” Anh bưng một phần cơm rang nóng hổi ra trước mặt Dư Tịnh.
Anh không nói thì thôi, nhắc tới trận bóng khiến Dư Tịnh nhớ ra, cô làm mặt nghiêm, không nói gì chỉ hừ một tiếng.
Hứa Gia Trì vội cười giả lả: “Là lỗi của anh, cho em trừng phạt đấy.”
Anh xuống nước thế này, thái độ rất thành khẩn, Dư Tịnh cũng không nỡ nói gì, chỉ bĩu môi: “Lần sau không thế nữa.”
“Yên tâm, yên tâm.” Hứa Gia Trì đưa đũa cho cô. “Ăn nhanh đi, nguội rồi không ngon đâu.”
Dư Tịnh cười, gắp một miếng to đút vào miệng Dư Tịnh trước, anh ngậm trong miệng, ngọt tận