Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.

không thấy Lữ Thiên Ba và Thư Nhã mờ ám nữa, nhưng anh vẫn chưa yên lòng. Trước mặt Dư Tịnh anh rất tự tin vỗ ngực đảm bảo hai người này tuyệt đối không có tư tình nhưng thực tế thì phỏng đoán của Dư Tịnh là chính xác. Anh nhận lời Lữ Thiên Ba khong kể chuyện anh ta và Thư Nhã cho Thiệu Mân Quân, là vì Lữ Thiên Ba hứa sẽ cắt đứt với Thư Nhã, nên anh càng phải có trách nhiệm giám sát họ. Anh tin Lữ Thiên Ba có thể làm được,nhưn không tin Thư Nhã. Phụ nữ là động vật cảm tính, làm sao cô ta chịu cắt đứt mối tình này dễ dàng như vậy. Tuy rằng tình yêu không có đúng sai nhưng cô ta chen chân vào gia đình người khác là vô đạo đức. Hứa Gia Trì phản ứng quyết liệt với cô ta, cũng là vì không muốn cô ta lại có khao khát phi thực tế nữa.
Dư Tịnh tắm xong bước ra, bỗng nhớ tới một việc, cô chớp mắt, ngượng ngập nói: “Ông xã ơi, có chuyện này em muốn xin lỗi anh.”
“Gì thế?” Hứa Gia Trì thắc mắc.
“Buổi chiều chị Mân Quân gọi điện cho em, em hỏi đến sếp anh, thì chị ấy nói rằng gần đây, Lữ Thiên Ba quan tâm đến gia đình nhiều hơn, còn thường xuyên đưa Đông Đông đi chơi, anh ta xin lỗi chị Mân Quân trước kia do công việc quá bận rộn mà lơ đãng chuyện gia đình, xin chị ấy tha lỗi. Xem ra đúng là em trách nhầm anh ta rồi, xin lỗi anh nhé, em không nên nổi giận với anh vì chuyện đó, càng không nên nghi ngờ mắt nhìn người của anh.” Dư Tịnh kéo nhẹ áo Hứa Gia Trì, thì thầm, giọng dịu dàng vô cùng.
Trong lòng Hứa Gia Trì rất phức tạp, một mặt anh cảm thấy vui vì Lữ Thiên Ba thực sự đã bù đắp tội lỗi, mặt khác rõ ràng Dư Tịnh không sai, nhưng lại xuống nước nhận lỗi với anh, anh rất khó chịu. Anh ôm chặt cô: “Vợ chồng mà xin lỗi gì, ngoan, anh chưa từng trách gì em.”
“Em biết anh sẽ không trách em, nhưng trong lòng người ta vẫn thấy xấu hổ mà.” Ngón tay Dư Tịnh vẽ vẽ lên lồng ngực Hứa Gia Trì, nũng nịu.
Đôi môi Hứa Gia Trì bỗng đè lên môi Dư Tịnh, cô đáp lại nhiệt tình, Hứa Gia Trì đang sôi sục, làm sao chịu được sự kích thích của cô, bèn bế bổng cô đặt lên giường, hai người đổi sang cách khác, dùng cơ thể để ‘giao lưu tình cảm’ với nhau.
Hôm đó Dư Tịnh trực ca sáng, vừa đến bệnh viện thì Vương Lệ Quân đã nói với cô vẻ bí ẩn: “Khoa chúng ta sắp tổ chức đi du lịch Hồng Công ba ngày đó, nghe nói có thể đưa người nhà theo.”
Dư Tịnh mừng rỡ: “Tốt quá, để mình gọi điện ngay cho Hạ Sính Đình hỏi xem cô ấy muốn mang gì về.”
Vương Lệ Quân cười to, Dư Tịnh chưa kịp phản ứng: “Sao cậu vui đến thế cơ chứ.” Cô lấy điện thoại ra gọi, chuông mới reo được một lúc thì Hạ Sính Đình đã nghe máy: “Hello.”
“Mấy hôm nữa bệnh viện bọn tớ sẽ tổ chức cho nhân viên đi Hồng Công, cậu cần đồ gì thì mau liệt kê danh sách cho tớ nhé.”
Hạ Sính Đình vừa nghe thì vô cùng mừng rỡ, nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn: “Thật không đó? Chủ nhiệm khoa các cậu keo kiệt như thế, sao giờ tự nhiên lại tốt bụng vậy? Cậu ở bệnh viện đó gần bốn năm rồi, đã nghe người ta nói đi du lịch bao giờ chưa?”
Dư Tịnh lặng thinh, liếc thấy Vương Lệ Quân đã cười sắp lăn ra đất, mới vỡ lẽ ra, cô cúp máy, tức tối nói: “Cậu rảnh rỗi quá hả?”
Vương Lệ Quân cười đến chảy nước mắt: “Dư Tịnh cậu dễ bị gạt quá!”
Dư Tịnh bực bội: “Gạt mình thì có gì hay ho!”
“Hôm nay là cá tháng tư mà, đùa thôi, cậu đừng giận.” Vương Lệ Quân lau nước mắt, bịt miệng cười: “Mình đang nhắc cậu đó, mình đùa kiểu này thì vô hại, cậu đừng để người khác lừa, họ mà đùa thì điên thật đấy.”
Người mà Vương Lệ Quân nói là đám người phòng cấp cứu, lúc Dư Tịnh kết hôn đã được lĩnh giáo, những chiêu thức phá động phòng thật là thiên biến vạn hóa, cái gì mà bắt chú rể dùng giày cao gót của cô dâu đựng rượu, đồng thời còn phải uống liền ba ly, không uống thì không yêu cô dâu, cái gì mà dưới drap giường nhét mấy quả bóng bay, bắt cô dâu chú rể cùng nằm xuống để tỏ rõ tình yêu kiên định, cùng vượt qua hoạn nạn; còn cố ý mượn một đứa bé sơ sinh đặt trên giường tân hôn, để tạo sự hiểu lầm…
Dư Tịnh thấy da đầu tê liệt: “Bọn họ hôm nay lại muốn đùa dai với mình à?”
“Cũng chưa chắc là cậu, nhưng cậu cẩn thận một chút vẫn hơn, mấy hôm trước mình còn nghe Tiểu Vương nói rằng trong đám cưới cậu vẫn còn chơi chưa đủ đấy.”
Dư Tịnh cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô thật sự đã bị mấy người đó dọa cho chết khiếp.
Vương Lệ Quân nhìn cô thương cảm: “Hôm nay tránh được thì cứ tránh nhé.”
“Biết sớm thì hôm nay mình đã xin nghỉ phép rồi!” Dư Tịnh buồn bực giậm chân.
“Cậu chỉ cần đừng đến phòng cấp cứu thì chắc họ không cố tình chạy tới đây đùa cậu đâu.”
“Cũng đúng.” Dư Tịnh yên lòng hơn một chút.
Lúc này điện thoại của Dư Tịnh báo có tin nhắn, là Hứa Gia Trì gửi tới, mở ra xem, cô vừa buồn cười vừa tức. Thông báo tìm heo lạc: Tôi đánh mất một con heo trắng nhỏ thuần chủng, đặc điểm: thông minh lanh lợi, hiểu ý người, trên người có mang theo một chiếc điện thoại, đang đọc tin nhắn này, Heo Yêu đọc được tin này rồi hãy nhanh chóng hồi âm chủ nhân, đang rất nhớ em!
“Nhìn mặt cậu ngọt ngào chưa kìa, khỏi phải nói, nhất định là ông xã cậu gửi rồi.” Vương Lệ Quân ng