Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Quãng Thời Gian Trong Hồi Ức

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

u Mân Quân.
Dư Tịnh tìm một vòng trong khu bệnh khoa nội mà không thấy Thiệu Mân Quân và Đông Đông đâu, cô thắc mắc: “Lẽ nào đã ra viện?”
“Em gọi điện cho Mân Quân hỏi thử đi.”
“Không được, chị ấy sợ nhất làm phiền người khác, chắc chắn sẽ không cho chúng ta đi.” Dư Tịnh sực nhớ: “Em hỏi bác sĩ Liên là biết ngay.”
Sau khi nghe máy, bác sĩ Liên im lặng một lúc mới nói: “KHoa Huyết dịch.”
Dư Tịnh mở to mắt, cố gắng hô hấp ổn định: “KHoa Huyết dịch?” Cô gần như tưởng mình nghe nhầm.
“Phải”.
Không cần anh giải thích, Dư Tịnh cũng có thể đoán bệnh tình của Đông Đông không mấy lạc quan, cô khẽ nói: “Sao lại như vậy.”
“Em tới đó đi, anh bận xong việc sẽ tới sau.” Tâm trạng Liên Siêu nặng nề, anh vẫn đang liên lạc với bạn bè ở HỌc viện Y trước kia, mong họ có thể giúp đỡ.
Dư Tịnh cúp máy, sắc mặt rất tệ.
Hứa Gia Trì không hiểu vấn dề y học, cũng không rõ vào khoa Huyết dịch có nghĩa là gì, nghe Dư Tịnh giải thích xong, vẻ mặt anh căng cứng, tỏ vẻ khó tin.
Dư Tịnh rất đau khổ, tại sao tai nạn cứ xảy ra dồn dập với người phụ nữ hiền lành đó. Thiệu Mân Quân đã sống đủ vất vả rồi, ông trời còn không buông tha.
Hứa Gia Trì nắm tay cô: “Tiểu Tịnh, lát nữa gặp Mân Quân em đừng như thế, cô ấy sẽ càng đau lòng.”
Dư Tịnh gật đầu rất nhẹ.
Lúc đẩy cửa phòng ra, Thiệu Mân Quân đang ngồi kể chuyện cổ tích cho Đông Đông nghe. Giọng cô rất dịu dàng, Đông Đông nghe vô cùng hứng thú. Thấy Dư Tịnh nói vui mừng nhảy cẫng lên: “Dì Tiểu Tịnh.”
Dư Tịnh nén nhịn nước mắt đang chực rơi xuống, cô ôm chầm lấy Đông Đông: “Ngoan, dì Tiểu Tịnh mang đồ ăn ngon đến cho con đây.”
Hứa Gia Trì vội lấy từng món ra, đặt trước mắt Đông Đông.
“Hai đứa tới rồi à.” Thiệu Mân Quân nói gọn: “Hết nước rồi, chị gọt lê cho hai người nhé.”
Dư Tịnh vội giữ tay chị lại: “Đừng vội, bọn em không khát.”
Trạng thái tinh thần của Đông Đông khá tốt nhưng nó chơi một mình được một lúc thì bỗng hỏi: “Mẹ ơi, khi nào con ra viện, ban con đang chờ con đi chơi cùng.”
Nước mắt bỗng trào ra không báo trước, lặng lẽ rơi xuống, Thiệu Mân Quân vội quay đi lau nước mắt, nhưng lệ quá nhiều, làm sao lau khô.
Dư Tịnh xoa đầu Đông Đông, nói: “Chỉ cần Đông Đông ngoan, trị hết bệnh, rồi sẽ về nhà nhanh thôi mà.”
“Thật không ạ?” Đông Đông chớp đôi mắt to đen láy.
“Ừ, dì TIểu Tịnh có lừa con bao giờ đâu?”
Đông Đông lại trở nên vui vẻ.
Dư Tịnh kéo Thiệu Mân Quân sang bên: “Chị Mân Quân, chị đừng quá lo lắng, bệnh của Đông Đông phát hiện sớm, nhất định sẽ cứu được.”
Thiệu Mân Quân ủ rũ buồn bã, mấy hôm không gặp mà đuôi mắt chị đã hằn rõ nếp nhăn nho nhỏ: “Mong là vậy.” Chị sụt sịt: “Nếu được, chị nguyện đổi bằng cuộc sống của mình.”
Dư Tịnh không thể nào an ủi chị, vì bất kì lời nói nào trong lúc này cũng chỉ là bất lực, vô ích, cô chỉ có thể nói: “Chị Mân Quân, Đông Đông đáng yêu như thế, ông trời sẽ không nhẫn tâm đưa nó đi đâu.”
Thiệu Mân Quân vỗ vỗ vào tay cô: “Em giúp chị chăm sóc Đông Đông một lát, chị đi gọi điện thoại.”
“Vâng.”
Ban ngày Thiệu Mân Quân bận chăm sóc Đông Đông, lại thêm không muốn nó nghe thấy, nên không gọi điện cho Lữ Thiên Ba. Đừng tưởng Đông Đông nhỏ tuổi, thực ra nhiêu chuyện nó đều biết, buổi chiều nó còn hỏi Thiệu Mân Quân: “Mẹ ơi, có phải bố không cần chúng ta nữa không?”
Thiệu Mân Quân đành dối nó: “Bố đi công tác, đợi bận hết đợt này sẽ đến thăm Đông Đông.”
Đông Đông gật gù như hiểu như không, đôi mắt to sáng rỡ.
Thiệu Mân Quân ra ngoài hành lang, gọi điện cho Lữ Thiên Ba.
“A lô.” Giọng bên kia trầm ấm ôn hòa.
Trong lòng Thiệu Mân Quân hiện giờ chỉ lo cho bệnh của Đông Đông, mọi chuyện xảy ra trước đó, cô không muốn hỏi, cũng mệt chẳng buồn quan tâm. Cô gắng sức nói bình thản: “Đông Đông bệnh rồi, nếu anh có thời gian thì tới thăm nó.”
“Ờ”. Thái độ của Lữ Thiên Ba cực kì lạnh nhạt.
Thiệu Mân Quân nén giận, hỏi: “Bao giờ? Nó rất nhớ anh.”
“Khi nào rảnh tôi sẽ tới, được rồi, tôi còn có việc, cúp trước đây.”
Bên kia vẳng tới tiếng ‘tút tút’, Thiệu Mân Quân cầm điện thoại mà ngớ người. Mấy năm vợ chồng chung sống, không có tình yêu thì cũng có tình thân, vì sao anh lại trở nên tuyệt tình như vậy. Mọi thứ đều đã tính toán trước, chẳng phải sao, bắt đầu từ lúc anh nói với cô rằng công ty đang gặp rắc rối về tài chính. Sau đó lại mang danh nghĩa không muốn làm liên lụy vợ con, lừa cô kí tên lên đơn li hôn. Thiệu Mân Quân quá tin tưởng anh ta, cô cũng không hề nghĩ về chuyện đó. Lữ Thiên Ba nói công ty gặp vấn đề lớn về tài chính, rất có khả năng sẽ phải đóng cửa, cô đã tin, không hề nghĩ sẽ tùm Hứa Gia Trì để hỏi lại. Lữ Thiên Ba nói với cô, li hôn rồi mới có thể giữ được căn nhà này, nếu không ba người nhà họ sẽ không có nhà để ở, cô đã tin, không bàn bạc với người nhà và bạn bè mà đã kí vào đơn li hôn. Anh ta đã đào sẵn hố chỉ chờ cô nhảy vào, cô lại ngốc nghếch tự đâm đầu vào đó.
Cô quá ngốc quá ngây thơ, đáng đời bị chồng và bạn thân lừa dối, phản bội.
“Chị Mân Quân, chị không sao chứ?” Thiệu Mân Quân mãi không quay lại, Dư Tịnh cuống lên r


Ring ring