Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.
hỏi. Quả nhiên, giấy không gói được lửa, anh vẫn phải đối mặt.
Dư Tịnh không nói đúng cũng chẳng nói không, ánh mắt chỉ cố chấp, ép anh phải nhìn thẳng cô.
Hứa Gia Trì tối qua trằn trọc mãi không ngủ được, thầm quyết định sáng nay đến công ty sẽ đưa đơn thôi việc cho Lữ Thiên Ba, nhưng anh ta không đến công ty, hơn nữa hạng mục của anh đang làm chưa xong, vốn có quan niệm làm gì phải ra đầu ra cuối, anh vẫn nghiêm túc làm việc. Đối với tình trạng cả sếp tổng và trưởng phòng tài vụ không ở công ty, những đồng nghiệp khác đều đã quen. Hứa Gia Trì bi quan nghĩ, thực ra Lữ Thiên Ba đã có dự mưu từ lâu, tại sao anh không nhìn thấu anh ta sớm hơn. Anh bỗng nắm tay Dư Tịnh: “Anh có lỗi với Thiệu Mân Quân.”
Dư Tịnh bình thản nói: “Em nghe đây.”
Hứa Gia Trì tâm trạng rất tệ, nói năng rời rạc, Dư Tịnh nghe có phần vất vả, nhưng cuối cùng đã hiểu hết. Cô nối giận: “Hứa Gia Trì! Anh đã hứa những gì?”
“Tiểu Tịnh, em đừng kích động, anh biết mình không đúng, em từ từ nghe anh nói đã.”
“Anh nói đi.” Dư Tịnh tức đến giậm chân.
“Lúc ban đầu em nghi ngờ Lữ Thiên Ba va Thư Nhã, anh thực sự không tin.” Anh nắm chặt vai Dư Tịnh, ổn định lại tâm trạng kích động của cô: “Về sau anh phát hiện ra bí mật của họ, Thiên Ba đòi anh giữ bí mật, anh ta hứa hẹn sẽ chia tay Thư Nhã, còn nói không muốn làm tổn thương Mân Quân.”
Dư Tịnh giận dữ: “Anh ta đã làm tổn thương chị Mân Quân rồi.”
“Anh nghĩ Mân Quân và Thiên Ba chẳng phải không có tình cảm, hơn nữa anh ta nhận lời sẽ cắt đứt hoàn toàn với Thư Nhã, nên anh mới cho anh ta một cơ hội….”
“Hứa Gia Trì!” Dư Tịnh xúc động cắt ngang: “Anh không có quyền làm chủ thay chị Mân Quân, có tha thứ cho anh ta hay không thì chị Mân Quân tự quyết định.”
“Là lỗi của anh.” Hứa Gia Trì cũng hối hận vô cùng: “Là anh đã nghĩ Lữ Thiên Ba quá đơn giản.”
“Lữ Thiên Ba đúng là tên khốn nanj1” Dư Tịnh căm hận.
Hứa Gia Trì thở ra: “Phải”. Cho dù Lữ Thiên Ba từng giúp anh, hai người họ cũng là bạn tốt trong cuộc sống, là bạn làm ăn trong công việc nhưng trong chuyện này thì Lữ Thiên Ba không đáng được tha thứ.
“Sau đó thì sao, hôm qua lại xảy ra chuyện gì?”
“Thiệu Mân Quân tới công ty tìm Thiên Ba, nói tối hôm trước anh ta không về nhà, anh có dự cảm là anh ta đang ở cùng Thư Nhã, nên cùng Mân Quân tới nhà Thư Nhã.”
Mí mắt Dư Tịnh giật giật: “Bắt quả tang à?”
“Gần như thế.” Hứa Gia Trì cười khổ: “Dù sao Thiệu Mân Quân cũng trông thấy rồi.”
Dư Tịnh không dám tưởng tượng khi Thiệu Mân Quân tận mắt trông thấy cảnh đó, trong lòng sẽ có cảm giác gì. Người chồng tin tưởng nhất, người bạn thân thiết nhất, dưới hai đòn đả kích đó, e rằng trái tim đã gần như tan vỡ. Cô ra sức đấm vào ngực Hứa Gia Trì: “Sao anh có thể đưa chị mân Quân đến đó? Nếu anh đã giấu chị ấy chẳng thà giấu tới cùng. Tại sao anh còn để chị ấy trông thấy cảnh đó, sao chị ấy chịu đựng nổi!” Cô kích động vô cùng, nắm đấm thụi mạnh vào ngực Hứa Gia Trì.
Sức cô không nhỏ, Hứa Gia Trì đau quá, nhưng vẫn cố chịu đựng. anh biết trong lòng Dư Tịnh, vị trí của Thiệu Mân Quân không hề thấp hơn Dư Khiết, thậm chí cô còn xem Thiệu Mân Quân như chính chị ruột của mình. Chị gặp chuyện như vậy, kẻ làm em sao không nổi giận. Huống hồ anh thực sự không thoát khỏi dính líu, anh cam tâm chịu phát, chỉ mong Dư Tịnh xả giận xong sẽ thấy thoải mái hơn.
Không biết bao lâu sau, Hứa Gia Trì gọi khẽ: “Tiểu Tịnh…”
Dư Tịnh vẫn còn tức, bực bội hỏi: “Cái gì?”
“Không sao…em tiếp tục…” trong những từ cuối cùng gần như biến mất, có chút bất lực, nhiều hơn là buồn bã, và cả nỗi đau chua chát.
Dư Tịnh cũng đau tay rồi, nhưng vẫn chưa hả giận. Cô trừng mắt nhìn Hứa Gia Trì, xách túi lên định đi.
Hứa Gia Trì sợ hãi, ôm chặt lấy Dư Tịnh: “Không cho đi.”
“Buông ra.” Dư Tịnh bất mãn nói.
“Lúc kết hôn em đã nhận lời anh, có thể cãi nhau nhưng tuyệt đối không chiến tranh lạnh, cãi xong bắt buộc phải làm hòa ngay trong ngày, quan trọng nhất là không được ra khỏi nhà.” Hứa Gia Trì ôm cô, nói vẻ đáng thương: “Em không được nuốt lời.”
“Anh tưởng em đi đâu vậy hả?” Dư Tịnh dở khóc dở cười.
“Chẳng phải em muốn về nhà mẹ à?” Hứa Gia Trì chớp chớp mắt, tỏ ra ngây thơ.
Dư Tịnh bại trận hoàn toàn: “Em có nói là em về nhà mẹ hả?” Cô lườm anh: “ANh tưởng về nhà mẹ thì em không mất mặt hay sao?”
“Vậy em đi đâu?” Hứa Gia Trì nắm tay cô không buông.
“Em đến bệnh viện thăm chị Mân Quân.”
“Bệnh viện.” Hứa Gia Trì ngệch ra: “Mân Quân nhập viện rồi à?”
Dư Tịnh nói: “Là Đông Đông, bác sĩ Liên ban sáng có nói với em.”
Hứa Gia Trì thẩn thờ thở dài, họa vô đơn chí, Lữ Thiên Ba và Thư Nhã đã khiến Thiệu Mân Quân tổn thương, bây giờ Đông Đông lại bệnh, tâm lực chị ấy chắc đã kiệt quệ. Anh cẩm chìa khóa lên xe: “Anh đi cùng em.”
Dư Tịnh nhếch môi: “Đừng tưởng làm vậy em sẽ tha lỗi cho anh”.
“Phải phải phải, ah chỉ hi vọng giúp được Mân Quân.”
“Đi thôi.” Dư Tịnh khẽ hít một hơi.
Họ đến siêu thị mua một đống đồ, trong đó có bánh Oreo và vài món ăn vặt mà Đông Đông thích nhất, còn chuẩn bị sẵn đồ ăn cho Thiệ