Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341684
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.
tục nhập viện cho Đông Đông, em về nhà lấy ít quần áo cho nó thay và đồ dùng thường ngày nhé.”
Thiệu Mân Quân do dự: “Thế thì…làm phiền anh quá.”
Liên Siêu cực kì bực bội, anh không ngờ Thiệu Mân Quân vẫn xa cách với anh như vậy. Im lặng hồi lâu anh mới nói: “Không cần khách sáo.”
Thiệu Mân Quân rất bối rối, nên mặc kệ tâm trạng của Liên Siêu. Cô vẫy một chiếc taxi về nhà, thu xếp một số đồ dùng đơn giản rồi vội vã quay lại, ở bên Đông Đông.
Liên Siêu hôm đó tan ca từ lâu, nhưng chủ động ở lại. Anh đứng ngoài phòng bệnh thấy dáng vẻ mệt mỏi và gương mặt buồn bã của Thiệu Mân Quân, rất xót xa nhưng anh không thể làm gì.
Dư Tịnh buổi sáng đến bệnh viện thay quần áo xong, gặp ngay Liên Siêu từ phòng nghỉ đi ra, cô tò mò hỏi: “Bác sĩ Liên, em nhớ tối qua anh không phải trực ca đêm mà, là anh quá cần mẫn hay là bị gọi quay lại thế ạ?”
Gương mặt Liên Siêu không thấy nụ cười: “Tiểu Dư, em đến đúng lúc quá, anh có chuyện muốn nói.”
Dư Tịnh không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy sắc mặt nghiêm trọng của Liên Siêu thì cũng không dám hỏi nhiều, gật đầu: “Vâng.”
Liên Siêu cũng không vòng vo, hỏi thẳng: “Chiều qua anh tan ca rồi, người đàn ông dợi em ở quán café Bạn Cũ là ai?”
Dư Tịnh ngờ người, nhất thời không phản ứng kịp.
Liên Siêu không truy hỏi, lặng lẽ chờ cô trả lời.
Dư Tịnh miễn cưỡng cười: “Anh đừng hiểu lầm, em và anh ấy không có gì cả.”
“Tiểu Dư, có thể em sẽ nghĩ anh lo chuyện bao đồng…”
Dư Tịnh cắt ngang: “Không đâu ạ.”
Liên Siêu ngước lên, chạm vào ánh mắt cô, trong đó rõ ràng có một vẻ lo âu và bất lực. Anh nói gọn: “Anh chỉ là người ngoài, cũng nhận ra cậu ta thích em.” Liên Siêu thấy cô không nói, lại tiếp: “Anh tuyệt đối không nghi ngờ em, chỉ có điều lúc em không có ý đó, nhưng người khác không nghĩ vậy.”
Dư Tịnh luôn biết Trình Lãng chưa từng bỏ cuộc, cô cũng không hề cho anh cơ hội, thực ra chuyện hôm qua có nguyên nhân của nó, nhưng cô không biết phải giải thích với Liên Siêu thế nào.
“Cậu ta có biết em kết hôn chưa?”
Dư Tịnh gật đầu: “Bác sĩ Liên, chuyện anh ấy thích em em không thể kiểm soát. Em biết rõ mình đang làm gì, em sẽ không làm chuyện có lỗi với Gia Trì.”
Liên Siêu yên tâm, anh chỉ lo Dư Tịnh trẻ tuổi, không chịu được cám dỗ. Nói đến Hứa Gia Trì, anh thuận miệng hỏi: “Hôm qua Gia Trì về nhà có suôn sẻ không? Đến nhà chắc cũng khá muộn rồi nhỉ?”
“Vâng, về đến nhà khoảng mười một giờ hơn.” Dư Tịnh lạ lùng: “Bác sĩ Liên, sao anh biết?”
Liên Siêu nhướng mày: “Gia Trì không kể em nghe à? Tối qua bọn anh có gặp nhau.”
Dư Tịnh nhíu mày: “Gặp ở đâu ạ?”
“Một phòng trà do bạn học cũ của anh mở.” Liên Siêu ngạc nhiên không kém Dư Tịnh có phải chuyện to tát gì đâu mà tại sao Hứa Gia Trì lại giấu cô.
Dư Tịnh nhíu mày chặt hơn, Hứa Gia Trì nói với cô là làm thêm giờ, kết quả lại đi phòng trà. “Còn có ai ạ?” Cô hỏi.
“Còn có Mân Quân.” Xem ra Dư Tịnh không hề biết gì, Liên Siêu càng thấy kì quặc.
“Chị Mân Quân?” Dư Tịnh không nghĩ ra, nếu ở cùng Thiệu Mân Quân thì càng không cần giấu, lẽ nào cô còn hiểu lầm họ sao.
Liên Siêu nhận ra hình như mình đã vô ý thọc gậy bánh xe, vội vàng cứu nguy: “Đó là phòng trà rất đàng hoàng, em đừng nghĩ lung tung.”
Dư Tịnh lắc đầu: “Em không có.” Vấn đề không phải là Hứa Gia Trì đã đi đâu, mà tại sao anh lại giấu cô.
Liên Siêu cũng hoang mang, Hứa Gia Trì vốn đứng đắn đàng hoàng, đối với Dư Tịnh cũng một lòng chân thành, làm vậy hoàn toàn không giống phong cách của cậu ấy.
Dư Tịnh suy nghĩ: “Bác sĩ Liên, chuyện hôm qua anh có thể kể rõ cho em nghe được không?”
Liên Siêu đấu tranh tư tưởng, tuy anh không biết đó là chuyện gì, cũng không muốn tạo mối mâu thuẫn cho cô và Hứa Gia Trì: “Em cứ về hỏi Gia Trì đi.”
Dư Tịnh cắn môi: “Vâng.”
Liên Siêu cũng rất muốn tìm hiểu từ Hứa Gia Trì nguyên do vì sao Thiệu Mân Quân lại uống say, nhưng nếu Mân Quân đã không muốn anh biết thì anh không hỏi. “Đúng rồi, Đông Đông nhập viện rồi, lát nữa em đến thăm nó nhé.”
Dư Tịnh chỉ nghĩ trẻ con yếu ớt, hoặc phụ huynh căng thẳng quá mới cho nó nhập viện quan sát vài ngày, không hề nghĩ gì khác, lại thêm suốt ngày bận rộn, và còn chuyện của Hứa Gia Trì luôn vướng mắc trong lòng, đến khi cô nhớ ra thì đã tan ca về nhà rồi. Cô định mua chút thức ăn vặt mà Đông Đông thích, ngày mai sẽ đi thăm nó.
Hứa Gia Trì vào nhà, thay giày ở bậc thềm, cảm nhận một ánh mắt đeo bám anh dữ dội. Anh ngước lên, Dư Tịnh đang nhìn anh bằng ánh mắt kì quái. “Gì thế?” Anh cười: “Nhìn anh làm nổi cả da gà.”
“Không làm chuyện xấu thì anh sợ gì?” Giọng Dư Tịnh trầm trầm.
“Anh làm chuyện gì xấu chứ?” Vì chột dạ nên giọng Hứa Gia Trì cũng có vẻ lúng túng.
Dư Tịnh trừng mắt: “Trong lòng anh biết rõ.” Cô thì chưa từng nghĩ rằng Hứa Gia Trì sẽ làm chuyện có lỗi với mình, chỉ đơn thuần là bực dọc vì bị lừa dối. Cho dù chuyện gì cũng có thể thương lượng bàn bạc, cô có phải người vô lí đâu.
Ánh mắt Hứa Gia Trì lóe lên, phát ra tiếng thở dài khe khẽ.
Dư Tịnh nhìn anh không chớp.
“Em biết cả rồi mà?” Hứa Gia Trì