Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
mềm lòng đồng ý để anh ôm một lúc. Cho tới lúc Tăng Nghị và các bạn quay về, anh đã lập tức đẩy cô ra, khiến cô có cảm giác như chính cô sấn tới để ôm anh không bằng, sau lần đó còn định lấp liếm bằng cách khăng khăng nhận Quyển Nhĩ làm em gái, gắn cái danh phận này cho cô trước mặt mọi người.
“Lúc này không phải là em gái.” Mùi vị trên người Quyển Nhĩ sộc thẳng lên mũi Đinh Mùi. “Chỉ ôm một lúc thôi, anh không làm gì cả”.
Lúc đó Quyển Nhĩ còn chưa hiểu anh còn có thể làm gì nữa, cô chỉ biết rằng không thể để anh muốn làm gì thì làm. Hơn nữa, hôn cũng đã hôn rồi, cô dườngchưa có chuyện gì là chưa từng làm với Đinh Mùi, vì vậy cũng không còn cảm thấy quá sợ hãi. Cô kiên quyết không đồng ý, cố gắng để vùng ra.
Nói thẳng ra thì hành động tình cảm này của Đinh Mùi cũng có nguyên nhân của nó. Thực ra bệnh tình trong người Đinh Mùi khỏi bảy tám phần rồi, giờ chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được. Nhưng ba mẹ không đồng ý cho anh ngưng dùng thuốc, bắt anh phải uống thêm một thời gian nữa. Trong thuốc có thành phần kích thích nhất định, khi cơ thể anh yếu thì không cảm thấy gì, nhưng khi sức khỏe ngày một tốt lên , tự nhiên nhu cầu cũng trở nên mãnh liệt theo.
Thêm nữa, Quyển Nhĩ lại hoàn toàn không đề phòng, ngày nào cũng đi đi lại lại trước mặt, tình tiết trong phim trên ti vi lúc đó tạo không khí phấn khích vô cùng, cho dù anh có là thần tiên thì lúc ấy cũng không thể kiềm chế đươc bản thân mình.
“Không được, anh nói là em gái thì là em gái, nói không phải thì là không phải chắc!” Quyển Nhĩ thấy Đinh Mùi muốn dùng mấy lời dỗ dành cho qua chuyện, cô cãi lại và càng la dữ hơn.
Đinh Mùi điều chỉnh lại tư thế ngồi theo lực đẩy của cô, không kìm được than thở, “Vậy em nói phải làm thế nào?”.
Quyển Nhĩ nhìn bộ dạng chuyện gì cũng có thể thương lượng, sẵn sàng phục vụ mọi yêu cầu của Đinh Mùi, lập tức đưa ra yêu cầu.
“Gọi chị đi, gọi chị thì sẽ để anh ôm một lúc.”
Cô đơn giản chỉ đùa với anh một chút, thậm chí còn hơi nâng cằm Đinh Mùi lên, như trêu chọc anh.
Đinh Mùi nhìn cô, mắt như có lửa, “Gọi là chị? Không được!”.
“Sao lại không được?” Bị từ chối, Quyển Nhĩ hỏi có vẻ nghiêm túc.
“Em ít tuổi hơn anh, chỉ có thể làm em.” Đinh Mùi nói từng từ từng chữ, không phải anh không muốn nói nhanh, mà đột nhiên anh thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp, phải cố gắng dùng sức mới có thể điều chỉnh được hơi thở.
“Vậy thì đừng gọi nữa, cũng đừng ôm nữa.” Quyển Nhĩ đặt chân xuống đất, muốn thoát thân.
ân kia khi định bước qua, lại chạm vào Đinh Mùi, hai tay Đinh Mùi níu eo cô xuống. “Chị cả của tôi ơi, chị không thể nghiêm túc một chút hay sao?” Anh nói xong liền khóa chặt Quyển Nhĩ vào lòng, ôm chặt hơn.
Chỉ ôm một lúc, Quyển Nhĩ đã thấy rất khó chịu, cô không thể cử động được, đành phải ngồi im ở đó, trên người cô chỗ nào cũng thấy đau. Nhưng cô chỉ thử động đậy, giằng ra, lập tức bị anh ôm chặt hơn, không có hiệu quả thực tế.
Buổi chiều hôm đó, đúng là họ đã không làm gì cả, chỉ là ôm chặt lấy nhau, ngồi như thế suốt buổi.
Vạn sự khởi đầu nan, một khi đã bắt đầu, muốn quay lại cũng khó. Sau này Đinh Mùi nếu muốn có hành động mờ ám gì, chỉ cần một câu “chị gái Lục” là Quyển Nhĩ hiểu ý, dường như ba từ đó đã trở thành giấy thông hành của Lục Quyển Nhĩ vậy, chỉ cần anh ấy nói là Quyển Nhĩ không có lý do gì để từ chối.
Đương nhiên Quyển Nhĩ cũng không thật sự muốn từ chối, bởi vì cô thích được Đinh Mùi ôm, cô cũng không có cách nào để kháng cự lại được ý thích đó của mình.
Cho tới khi sức khỏe của Đinh Mùi phục hồi và có thể quay lại trường thì “ôm” có thể coi như công việc quen thuộc của họ rồi.
Nhưng những thời khắc vui vẻ bao giờ cũng ngắn ngủi, bởi vì bối cảnh đã chuyển về trường, Quyển Nhĩ đã không còn những khoảnh khắc vui vẻ đơn thuần như thế nữa.
Thời gian đầu Quyển Nhĩ thấy rất khó hiểu, cảm giác thái độ của Đinh Mùi đối với cô bây giờ và thái độ với cô khi ở nhà anh là hai thái cực khác nhau. Anh đối với cô không phải không tốt, nhưng những hành động tốt đó không bao giờ vượt qua ngưỡng quan tâm của anh trai dành cho em gái. Gắp thức ăn, mua nước…những việc đó anh đều chủ động làm, nhưng cũng chỉ thế mà thôi.
Những lúc có thể không ở riêng với nhau, anh đều cố gắng không ở riêng, dường như sợ Quyển Nhĩ sẽ làm gì anh không bằng.
Theo lý mà nói, thái độ trước và sau của Đinh Mùi có khác nhau, Quyển Nhĩ ít nhiều cũng cảm thấy buồn, cũng có những suy đoán, nghi ngờ. Nhưng cô lại không suy nghĩ việc ấy trên phương diện tình cảm. Đinh Mùi mới phục hồi sau khi bị bệnh, những gì Quyển Nhĩ nghĩ đến đều là sức khỏe của anh, vì vậy rất tự nhiên cô liên tưởng tới việc phải chăng bệnh tình của anh đã có biế đổi gì đó, vì thế anh mới muốn lảng tránh mối quan hệ của hai người, nhưng không nói cũng không hỏi.
Cô ít nhiều cảm thấy, lần bị bệnh này khiến Đinh Mùi tránh nói tới vấn đều sức khỏe hay những việc tương tự. Bản thân anh có những quan tâm quá mức tới vấn đề sức khỏe của mình, nhưng lại không thích người khác tỏ ra quan tâm. Quyển Nhĩ quyết định anh muốn thế nà