Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
n anh cũng không đủ kiên nhẫn để tìm hiểu lý do vì sao, chỉ biết rằng bị những người bạn thân cho ra rìa, anh thấy không thoải mái lắm.
Anh không chuẩn bị gì, cậu em họ vừa từ nước ngoài trở về cũng bị bị bỏ lại nhà, chỉ mang theo ít tiền là lên đường thôi.
Chuyến du lịch vào kỳ nghỉ
Đến thành phố Y đã là một giờ chiều, vừa xuống tàu Quyển Nhĩ liền đưa các bạn về nhà. Ba mẹ đều đã đi làm, không có ý ở nhà đợi họ về. Trong tủ lạnh chuẩn bị rất nhiều thức ăn, dùng lò vi sóng hâm lại một lúc là có thể ăn được, cơm đã được cắm sẵn vẫn còn đang nóng hôi hổi.
Quyển Nhĩ nhanh chóng dọn cơm lên bàn, gọi ba người bạn tới chuẩn bị ăn. Xem ra ai cũng rất đói, một nồi cơm này sợ là không đủ mất.
“Tay nghề của mẹ em cũng cao thật!” Tăng Ngh
ngồi uống trà xoa xoa bụng, đang suy nghĩ xem có nên mua mấy viên tiêu hóa về dùng không nữa.
Hai mươi phút đó của Lục Quyển Nhĩ là tính toán vô cùng lạc quan. Thành phố Y vừa có một trận tuyết lớn, tuyết đóng trên đường rất dày, đi không cẩn thận sẽ bị trượt nhã. Mặc dù trượt ngã không đau lắm, nhưng Lục Quyển Nhĩ và La Tư Dịch cứ ngã là kêu thất thanh cùng với các tư thế ngã không giống ai, tạo nên hiệu ứng âm thanh và hình ảnh vô cùng mạnh. Việc đó đã kéo dài hơn thời gian dự định, đến được phố đi bộ đã mất tới hơn một tiếng đồng hồ.
Yêu cầu của La Tư Dich đối với đôi găng tay cần mua lại rất nhiều. Chất liệu, màu sắc, độ dài ngắn của cổ tay. Bốn người bọn họ đã đi đi lại lại trong khu mua sắm dưới lòng đất đã hai vòng rồi mà vẫn không tìm đươc đôi găng tay nào vừa ý cô ấy.
Khi bắt đầu đi vòng thứ ba, người vẫn luôn tỏ ra là mình có tính kiên nhẫn và có trái tim yêu thương bạn bè như Tăng Nghị cuối cùng đã không thể nhẫn nại hơn được, anh ta đứng trước một quầy hàng và sống chết không chịu đi tiếp. “Em chọn luôn ở đây đi, bao nhiêu tiền anh trả, nếu không vừa ý, em chỉ đeo hai ngày rồi vứt, em thấy có được không?”.
Quyển Nhĩ phì cười, rồi cũng khuyên Tiểu La: “Cửa hàng nào cũng thế thôi, cậu cứ chọn lấy một đôi, đợi khi nào quay về trường mình lại đi chọn với cậu”.
“Đi cả nửa ngày trời, các cậu đều chỉ là đi cùng mình thôi chắc?”
La Tư Dịch bực bội trả lại một câu, rồi tự mình đi chọn. Thực ra ngoài La Tư Dịch, không ai là không mua được thứ gì đó. Quyển Nhĩ mua được hai chiếc cặp tóc đính hoa, hai đôi tất, Đinh Mùi mua hai quyển sách, Tăng Nghị mua mấy đĩa game.
Sau đó, dưới sự thúc giục không ngừng của Tăng Nghị, La Tư Dịch nhặtđôi găng tay màu đen, “Lấy đôi này đi, đỡ bẩn”, phong thái từ tốn, lựa tới chọn lui không phải là cá tính của cô ấy.
“Mua xong thì đi thôi, sắp sáu giờ rồi.” Đinh Mùi đứng bên cạnh nhắc nhở.
Ra khỏi trung tâm thương mại, lại được nhìn bầu trời, rất phấn chấn. Mọi người bàn bạc rồi thống nhất là đi taxi về. Nhưng gọi taxi không dễ như họ nghĩ, đấy là điều mà La Tư Dịch sau này tổng kết lại.
Bốn người họ chia làm hai nhóm, đứng ở hai bên đường chờ đợi khổ sở suốt nửa tiếng đồng hồ, bất luận là xe không hay là xe đã có người họ đều đồng loạt vẫy tay, cuối cùng cũng mới chen lên được một xe, nhưng cũng chỉ lên được hai người.
Hai người đó là La Tư Dịch và Tăng Nghị, bởi vì xe đó là họ chặn được, cũng do họ ngồi vào trước. Tăng Nghị muốn xuống xe nhưng tài xế không chịu đợi, vừa hỏi xong tên nhà hàng đã nhấn ga phóng đi.
Quyển Nhĩ vừa hy vọng Đinh Mùi sẽ đi trước, lại vừa không mong như thế. Hy vọng anh có thể đi trước là vì lo lắng sức khỏe của anh không thể chịu được sự khắc nghiệt của thời tiết, nhưng lại thích cảnh hai người cùng đứng bên đường nhảy lên nhảy xuống loi choi cho ấm, rồi cả hai người cùng lao ra vẫy khi có xe đi qua, tất cả những thứ đó thật ngọt ngào, ẩn chứa bao điều thú vị. Thậm chí cô còn nghĩ, nếu không vẫy được xe cũng tốt, đi bộ về không phải là việc quá khó khăn, chỉ cần hai người cùng đi bên nhau là đủ rồi.
Đinh Mùi thường không có nhiều ký ức với Quyển Nhĩ để hồi tưởng lại, đôi khi anh còn hoài nghi những ký ức mà anh có về cô là do cô đã không ngừng nhắc đi nhắc lại để nhồi nhét nó vào đầu anh. Anh hoài nghi cảm quan của anh đã bị đóng băng, mất cả tri giác trong thời tiết lạnh giá này, cho tới khi hai người chen lên được một chiếc xe trống, tri giác của anh nới có dấu hiệu hồi phục. Mà sự hồi phục đó là khi anh ôm Quyển Nhĩ xuống xe, giữ lấy eo cô giúp cô đứng dậy thì nghe cô gọi khẽ một tiếng “Ba” mới đột ngột ngừng lại.
Ông Lục Đình đứng ở cửa nhà hàng nhìn thấy hai đứa ôm nhau đi tới, gật đầu với nét mặt không vui, coi như là đáp lại Quyển Nhĩ, đồng thời cũng thay cho việc chào hỏi Đinh Mùi. Hai người đi theo sau ông bước vào trong, ngoan ngoãn giữ một khoảng cách rất lớn.
Cảnh tượng trong phòng ăn hoàn toàn rất khác. La Tư Dịch và người nhà Quyển Nhĩ đã quen biết từ trước, gặp nhau thành phố A, đã cùng ăn với nhau hai bữa cơm, vì vậy đang trò chuyện rất vui vẻ với mẹ của Quyển Nhĩ. Còn Tăng Nghị lại tự gắn cho mình nhiệm vụ nghe rất hay ho là tới gặp mặt ba mẹ vợ tương lai, vì thế mặc dù