Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
liền chèo kéo.
“Không được.” Cả ba đều đồng thanh, lắc đầu, đến như Tăng Nghị nhận được sự quan tâm yêu quý như vậy, dù như cá gặp nước, mà cũng cảm thấy không nên ở thêm nữa, về nhà vẫn là quyết định đúng đắn nhất. Cùng đánh mạt chược với mọi người thì đều không thắng được ván nào, dám thắng hay sao? Không, thắng không sao, nhưng chơi suốt cả một đêm thì làm sao mà chịu được chứ! Chuyến đi này, số lần nói chuyện với Quyển Nhĩ có thể nói là đếm trên đầu ngón tay, công việc chủ yếu vẫn là giúp cô hiếu kính với hai bậc phụ huynh. Áp lực quá lớn, không thể chịu đựng thêm gánh nặng đó nữa.
Còn Đinh Mùi, ngoài buổi sáng sớm của ngày thứ hai được tận hưởng buổi massage riêng tư với Lục Quyển Nhĩ ra, cũng không có thêm cơ hội nào được ở riêng với cô nữa. Những lúc gọi xe, anh thường được nhường ngồi ở vị trí cạnh ghế lái, thỉnh thoảng đi xe bus thì hai cô gái tay nắm chặt tay ngồi sát với nhau, chẳng có ch.
Lần đi chơi này chụp không nhiều ảnh, máy ảnh của nhà Quyển Nhĩ là mua từ nước ngoài mang về, mọi người đều cười bảo chắc chắn nó được sản xuất ở nước nhiệt đới hoặc cận nhiệt đới, mỗi lần mở máy muốn chụp ảnh, đều hiện lên dấu hiệu không đủ pin rồi tự động tắt máy. Chính là bởi nhiệt độ ngoài trời quá thấp, nên máy ảnh mới không thể hoạt động bình thường. Vì thế, máy ảnh đa phần đều do Tăng Nghị ôm trong lòng, xác định chụp chỗ nào, mọi người phải đứng hết vào vị trí trước, tất cả ổn định xong, mới lấy máy ảnh ra chụp một tấm. Nếu bức ảnh đó chụp thuận lợi , mọi người đều thở phào tự thấy may mắn, nếu không lại phải tiếp tục ôm nó vào lòng để sưởi cho ấm lên. Nhiệm vụ làm bảo mẫu tạm thời cho chiếc máy ảnh của Tăng Nghị vô cùng khó khăn, số mệnh bi thảm. Để đảm bảo việc chụp ảnh tiến hành thuận lợi, anh không còn cách nào khác là đảm nhận vị trí thợ chụp ảnh. Chụp đôi cho Quyển Nhĩ và La Tư Dịch, chụp ba cho Quyển Nhĩ, La Tư Dịch, Đinh Mùi, thậm chí mỗi người chụp riêng một kiểu cũng là do anh phụ trách, thỉnh thoảng cũng nhờ người giúp chụp bức ảnh tập thể bốn người, nhưng tâm nguyện được chụp riêng với Quyển Nhĩ, cho tới tận khi anh rời khỏi thành phố Y vẫn chưa thực hiện được.
Ảnh chụp không nhiều, nhưng không có nghĩa là không bức nào có thể lưu giữ làm kỉ niệm. Sau khi rửa xong ảnh, Quyển Nhĩ đi mua một cuốn album, bao gốm cả vé tàu mà họ mua lúc đến đây, cũng từng chiếc từng chiếc cài vào trong đó, còn ghi chú thích rất rõ ràng. Kỳ nghỉ đó, khi chỉ còn lại một mình ở nhà, cô thường xuyên mang ra xem lại, cũng cho ba mẹ xem qua một lần. Ảnh chụp rất đẹp, tâm trạng của những người trong ảnh sau đó cũng rất tốt, niềm vui mà nó mang tới nhiều đến mức cô không muốn chia sẻ với người khác, đành tự mình suy nghĩ và hồi tưởng lại mỗi khi một mình.
Dừng lại, bước đi
Khoảng một tháng sau, bọn họ lại tụ tập một lần, ba người đó muốn mời Quyển Nhĩ một bữa cơm, coi như cảm ơn sự tiếp đón nhiệt tình của gia đình cô. Vừa gặp nhau đã tỏ ra mừng mừng tủi tủi như những người thân lưu lạc lâu ngày mới gặp lại, nhưng giữa ai và ai đó có vẻ không còn khả năng nào để tiến triển trong thực tế nữa.
Đối với Tăng Nghị mà nói, gặp ba mẹ Quyển Nhĩ rồi có cảm giác như bị phó thác, nhìn Quyển Nhĩ mà không sao mở được miệng, cũng không biết nói gì, đành phải từ bỏ tâm tư của sói xám lúc trước, trong chớp mắt chuyển thành con sói trông nhà canh vườn. Khi tâm tư trở về trạng thái bình thường, hai người gặp nhau rất thân thiết và thoải mái, đương nhiên dù sao tình cảm chủ yếu cũng là đ
ơn phương phía Tăng Nghị thôi.
Đinh Mùi đối với Quyển Nhĩ dường như còn xa cách hơn cả trước kia. Ảnh rửa xong, cô chia ra cho vào từng phong bì, cùng lúc đưa cho hai người bọn họ. Tăng Nghị lập tức mở ra xem ngay, bình luận chán chê rồi kết luận mình là thợ chụp ảnh giỏi nhất, đặc biệt trao tặng cho Quyển Nhĩ danh hiệu người mẫu xinh nhất. Nhưng Đinh Mùi chỉ liếc mắt nhìn, rồi cười, sau đó nhét vào túi, xem như có những bức ảnh này hay không cũng không quan trọng.
Lúc còn ở thành phố Y, mỗi lần đi đâu họ đều đi xe bus và lúc về thì gọi taxi. Trên xe hai cô gái thường ngồi với nhau. Điểm đến của ngày hôm ấy hơi xa, vì vậy bọ họ ra khỏi nhà từ rất sớm, không ngờ lại gặp đúng giờ cao điểm trong ngày. Người này chen người kia, khó khăn lắm mới vào được xe, Quyển Nhĩ và Đinh Mùi chen lên được cửa xe thì không đi thêm được nữa, còn La Tư Dịch và Tăng Nghị đã chen được lên trước thì cũng bị người phía sau đẩy tít xuống phía cửa sau. Người trên xe lên lên xuống xuống rất tùy hứng, qua vài trạm là Quyển Nhĩ và La Tư Dịch đều có chỗ ngồi. Còn vài trạm nữa là tới bến xuống, Đinh Mùi mới tìm được chỗ ngồi bên cạnh Quyển Nhĩ, còn Tăng Nghị ngồi bên cạnh La Tư Dịch. Quyển Nhĩ hôm đó có đeo găng tay, nhưng do lúc chen lấn đã làm rơi một chiếc, bàn tay không có găng dần dần trở nên lạnh buốt, đang định đút tay vào túi, không ngờ khi cánh tay vừa đưa lên thì thúc ngay vào Đinh Mùi.
“Làm gì vậy?” Đinh Mùi thò tay ra nắm lấy tay cô như một phản xạ có điều kiện, ké