XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

h.
“Chú và dì đâu rồi?”
“Ba mẹ em đi làm rồi. Anh sao rồi?” Quyển Nhĩ định đứng dậy, không ngờ bị Đinh Mùi đẩy trở lại.
“Ba em nói với em chưa? Sao lại mang một con sâu rượu về nhà chơi?” Đinh Mùi thấy hơi bất an trong lòng.
“Ba cũng uống nhiều lắm. Sáng nay còn mang một bình rượu ra, nói nếu anh khó chịu, thì cứ uống thêm tí nữa, đảm bảo hết đau đầu.” Khi Quyển Nhĩ nghe ba nói thế, cảm thấy phương pháp này thật vô lý. Uống nhiều, uống thêm sẽ không đau đầu? Rượu còn có thể chữa bệnh đau đầu sao? Có phải trong bụng nuôi một con sâu rượu đâu, rót rượu vào nuôi nó là nó không quấy nữa sao?
“Tha cho anh đi, anh đến đây không phải để luyện tửu lượng. Em bóp đầu cho anh đi!”
Đinh Mùi ngồi đấy cảm thấy từng cơn, từng cơn chóng mặt áp tới, đành phải nằm gối đầu lên đùi Quyển Nhĩ, kéo hai tay cô đặt lên thái dương của mình.
“Em xin lỗi, ba mẹ em chưa bao giờ như thế. Ở nhà cũng không uống rượu bao giờ, ngày tết ngày lễ nhiều nhất cũng chỉ uống một ly thôi. Chắc là thấy mọi người đến, vui quá nên…
Cô miệng nói lời xin lỗi, tay bắt đầu nhẹ nhàng làm việc. Tối qua thấy Đinh Mùi càng uống mặt càng trắng bệch ra, cô lo lắng vô cùng. Nhưng anh uống càng nhiều tới mức không còn nghe ai khuyên can nữa, cuối cùng còn dám vỗ vai ba xưng em gọi anh để uống, ai đưa tay ra ngăn liền bực tức với người ấy. Sáng nay nhìn sắc mặt ba, thấy ba có vẻ hài lòng với kiểu uống rượu bất cần của Đinh Mùi, còn dặn nếu anh tỉnh dậy mà thấy khó chịu quá thì đưa thẳng đến bệnh viện.
Đinh Mùi thì đinh ninh rằng vì một nguyên nhân kỳ lạ nào đó mà ba mẹ Quyển Nhĩ thấy anh không vừa mắt, vì thế với việc uống rượu đó, anh chỉ coi như lấy lại chút sĩ diện cho mình. Kinh nghiệm từ lần uống rượu ở nhà Quyển Nhĩ này khiến tửu lượng của Đinh Mùi tiến bộ vượt bậc, khi uống cùng với các bậc đàn anh, hoặc là sống chết không uống, hoặc là đã uống thì phải uống tới say. Đã uống chỉ uống rượu trắng, đừng bao giờ nhắc đến bia hay những thức uống khác, nếu không trên chẳng ra trên dưới chẳng ra dưới, chỉ khiến những người khác chê cười.
“Quần áo của anh đâu?” Dưới bàn tay mát xa nhẹ nhàng của Quyển Nhĩ, Đinh Mùi nhắm mắt, đột nhiên nhận ra bộ quần áo đang mặc không phải của mình.
“Tối qua ăn thịt nướng rất ám mùi, mẹ đã giặt cho mọi người, để trước máy sưởi, giờ khô rồi, tí nữa anh thay là được.” Bộ đồ đưa cho Tăng Nghị là một bộ quần áo mặc ở nhà, là bộ đồ ba được bệnh viện phát trong đợt cho các chuyên gia đi điều dưỡng, ba mặc thấy có vẻ rộng, nên để đó không đụng tới. Bộ của Đinh Mùi là bộ quần áo ngủ năm ngoái mẹ mua cho Cao Mạc, nhưng vì anh không về ăn Tết, nên cuối cùng cũng không tặng nữa. Đinh Mùi và Cao Mạc chiều cao tương đương nhau, nhưng thực ra Đinh Mùi cũng rắn chắc hơn, không ngờ mặc vào lại vừa đến thế. Cũng may tối qua Tăng Nghị tỉnh táo từ đầu đến cuối, nếu không ba người phụ nữ muốn đưa ba người đàn ông cao lớn say khướt về nhà, chắc chắn là một nhiệm vụ bất khả thi.
Có lần khởi đầu “tốt đẹp” đó, cuộc sống của mấy người bạn ở nhà Quyển Nhĩ chỉ xoay quanh đề tài uống rượu này mà thôi. Ban ngày đi chơi, buổi tối quay về ăn uống thịnh soạn, rượu tất phải có. Chỉ có ông Lục Đình, sau lần uống rượu đó với mọi người, không bao giờ uống nữa, ngược lại ông đảm nhiệm chức vụ bếp trưởng, nấu xong cơm tối rồi vẫn còn lúi húi làm việc trong bếp, làm đồ ăn đêm cho mấy đứa. Hôm nay hầm một cái đầu cá, ngày mai nấu một cái chân cừu, đều là những món ngon, cũng đều ngồi nhìn mấy đứa ăn bằng hết. Sau ba ngày, người kêu lớn xin cứu mạng là La Tư Dịch. Rượu đương nhiên không cần cô ấy uống, nhưng kiểu ăn như nhồi vịt đối với cô mà nói, tính phá hoại cũng rất lớn, đó là quần mặc vào bắt đầu thấy chật, khó chịu rồi.
Mẹ Quyển Nhĩ thấy bạn của con sắp đi, đề nghị tối hôm đó ra nhà hàng ăn một bữa thịnh soạn, sau đó đi hát Karaoke.
La Tư Dịch nghe thấy thế, ngưỡng mộ nói với Quyển Nhĩ: “Ba mẹ cậu rất thức thời, cái gì cũng biết, cái gì cũng chơi.” Quyển Nhĩ gật đầu, “Mẹ là người thích hát Karaoke điển hình, có thể không thức thời sao?”.
Buổi tối, quả nhiên là mẹ Quyển Nhĩ làm đạo diễn cả bữa cơm và vụ hát Karaoke, ba Quyển Nhĩ gọi mấy chai bia, từ đầu đến cuối kiệm lời như kiệm vàng, nâng ly không nói, đặt ly không lời, chỉ một động tác, đó là uống.
Đinh Mùi hát rất khá, trong lòng định tối nay sẽ hát thật tốt, dù sao cũng phải lấy lại chút thể diện. Nhưng ông Lục Đình ngồi bên cạnh anh, liên tục nâng ly, anh cũng phải uống theo. Tăng Nghị bị mẹ Quyển Nhĩ kéo ra cùng hát song ca một bài, lúc quay về bàn uống rượu lại nói, chỉ có các cô bé mới thích vừa hát vừa nhảy thôi, anh không tham gia nữa, ông Lục Đình nghe anh nói thế liền tán thưởng gật đầu. Được, không cần hát nữa, thì ra những tiết mục tủ của mình đều là trò của con gái. Cảm thấy buồn, buồn thì uống rượu vậy! Đinh Mùi tối hôm đó cũng uống rất nhiều bia, uống đến say.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ai cũng đầu nặng chân nhẹ, loạng choạng loạng choạng. “Hay là, mọi người ở lại đây thêm một ngày nữa đi”. Quyển Nhĩ thấy bộ dạng họ người nào người nấy đều rất mệt mỏi,