XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1895 lượt.

nhất định không bỏ sót một buổi học nào, chăm chỉ nghe giảng, chăm chỉ học tập, vì từng giây từng phút trong giờ học đều phải dùng tiền mua mới có được!
Hiểu rõ được tầm quan trọng của tiếng Anh, động lực học tập của Quyển Nhĩ và La Tư Dịch cũng đầy đủ hơn, cũng nhờ có cái cớ này mà họ từ chối được không ít những lời mời hẹn hò. Họ chuyên tâm học tập, không ai có thể nói là không đúng.
Chỉ đáng thương Dương Thu, những lần cô ấy tới tìm Quyển Nhĩ rủ đi chơi mà không gặp, chính là vì Quyển Nhĩ đã đi lên lớp học. Nếu có gặp, thì cũng đúng lúc ấy cô chuẩn bị tới lớp. Dương Thu, với quan điểm yêu đương là nhiệm vụ, quyết chí không cầu tiến bộ, đã thường xuyên đi cùng với Quyển Nhĩ tới lớp, cùng học từ mới, cùng giải đề thi. Nền tảng tiếng Anh của cô ấy vốn khá tốt, trong vòng ba ngày chỉ đi cùng cô có hai buổi, vậy mà cùng một đề bài, tỉ lệ đáp án đúng của cô ấy cao hơn bọn Quyển Nhĩ khá nhiều.
Chính điều đó đã thành sự đả kích lớn đối với hai người, nâng cao niềm phấn khích của họ tới cực đại, Hơn nữa, không lâu sau Dương Thu còn phát hiện ra bọn họ không phải học chăm chỉ một mạch từ sáu giờ tối tới mười giờ tối, giữa khoảng thời gian đó còn đi tản bộ, đi mua đồ ăn vặt, thậm chí cùng đi xem phim. Cô cũng nhanh nhẹn gia nhập nhóm của Quyển Nhĩ. Học tập, vui chơi không bỏ lỡ việc nào, tại sao lại không chứ?
Khí thế học tập hừng hực như thế, nên Quyển Nhĩ cũng không có thời gian dành cho Đinh Mùi. Sang năm thứ ba, trong khí thế hừng hực của mỗi người đều mang theo chút hoang mang, dường như có hàng nghìn hàng vạn con đường trước mặt, với khả năng của mình, việc chọn một con đường để đi tiếp không phải là vấn đề khó. Nhưng lại không dám chắc chắn liệu mình có mãi mãi thích đi trên con đường ấy không. Tình trạng lơ mơ nửa vời mới thật sự là nguy kịch đây!
Tăng Nghị thì khá hơn, gia đình có nền tảng bên quân đội, mặc dù thành tích học tập không phải là kém, nhưng cũng không muốn học lên nữa, sau khi tốt nghiệp sẽ nghĩ cách làm sao ở lại thành phố A, tìm một nơi để lập nghiệ Vì thế, ngoài thời gian dành cho việc luyện tập ra, thời gian còn lại dành để gia tăng tình cảm, có việc hay không có việc cũng gọi mấy người anh em bạn bè tụ tập ăn uống một bữa.
Tình hình của Đinh Mùi phức tạp hơn. Môn chuyên ngành anh học rất tốt, nhưng trong một cơ hội ngẫu nhiên vào dịp nghỉ lễ, anh đại diện cho trường tham gia chuẩn bị một tiết mục liên quan tới cuộc sống trong trường. Từ việc chuẩn bị tài liệu, cho tới cắt hình, rồi ghi chép các thuyết minh, anh đều tham gia đầy đủ. Kết quả của việc tham gia đó là anh đã kết bạn với nhà quay phim Trương Đào của chuyên mục ấy, đồng thời cũng nảy sinh hứng thú với việc sản xuất các chuyên mục truyền hình. Trước đó anh thường xuyên xem NBA, bây giờ, ngoài xem ra anh còn nghiên cứu sâu hơn. Anh biết, mình không phải người học chuyên ngành, nên không thể làm phát thanh viên, nhưng phóng viên thể thao hoặc bình luận viên thể thao chắc yêu cầu cũng không quá khắt khe, anh vẫn có cơ hội.
Tư tưởng của Đinh Mùi bị lung lay, thời gian ở trường của anh tự nhiên cũng ít dần. Các môn học chuyên ngành, các môn học bắt buộc tới lúc này cũng đã học được tương đối rồi, các môn tự chọn anh cố hết sức sắp xếp chúng trong vòng hai ngày. Thời gian còn lại, hoặc anh cùng Trương Đào đi săn tin, hoặc là tới Đại học Phát thanh truyền hình Bắc Kinh trà trộn vào lớp để nghe giảng. Đôi khi cũng giúp người nào đó lên kế hoạch dẫn chương trình cho một buổi liên hoan nhỏ vào buổi tối, vừa có cơ hội luyện tập, mà ít nhiều cũng có thêm chút thu nhập. Đối với việc các mối quan hệ đang dần dần được mở rộng, chi tiêu ngày một nhiều của anh thì đây quả là việc chỉ có lợi chứ không hề có hại.
Nhưng hoạt động xã hội nhiều, khó tránh việc xung đột với thời gian lên lớp, lại có một giảng viên nữ, mỗi lần đến tiết học đều điểm danh, vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa còn nói rõ nếu điểm chuyên cần không đủ thì sẽ bị tước tư cách thi. Vì vậy những lúc Đinh Mùi không thể dứt ra mà đi được, đành nhờ Tăng Nghị tới điểm danh hộ. Tăng Nghị lại hoài nghi, Đinh Mùi nổi tiếng như thế, liệu cô giáo có thể không biết mặt không? Anh tới rồi mới biết thì ra cô giáo này mỗi lần đều để lớp trưởng điểm danh và ghi chép vào thời gian nghỉ giữa giờ, cô chỉ ngồi một bên nghe mà thôi, vì thế chỉ cần có người lên tiếng, không lặp lại, cô đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
Ngày hôm nay thật không may, khi Đinh Mùi gọi điện tới, Tăng Nghị lại không ở trong trường, vội vàng quay về cũng không thể kịp tiết học. Lúc đó di động vẫn chưa thật phổ cập, những số điện thoại lưu trong máy của Tăng Nghị đều là số điện thoại ký túc, gọi tới thì hoặc là không có ai nghe hoặc là người cần tìm không có ở đó. Cuối cùng, không còn cách nào khác anh đành gọiý túc xá nữa, người đầu tiên anh nghĩ đến là Lục Quyển Nhĩ.
“Để em đi xin nghỉ giúp anh ấy.” Quyển Nhĩ là con gái, đương nhiên không thể đi điểm danh giúp rồi.
Tăng Nghị nghĩ đi nghĩ lại, thấy cũng chẳng còn cách nào. “Vậy em mau đi đi, vẫn còn mười phút nữa mới vào học”.
Quyển Nhĩ đương nhiên