Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

không ép cô, cô đi học hay ở nhà, anh đều không hỏi.
“Xin nghỉ rồi à, mình cũng đang ở trong phòng, cũng vô vị như thế, nếu không có gì thay đổi thì hai ngày nữa sẽ về. Cậu thu xếp đồ đi, về nhà mình chơi mấy hôm, một tuần nữa cũng bắt đầu vào học rồi.”
“Ừ, được rồi.” Quyển Nhĩ không hào hứng lắm với việc thay đổi chỗ ở, cô không nỡ rời xa Đinh Mùi, thật không nỡ.
Biết rõ rằng cứ ở cùng nhau như thế này là không đúng, biết rõ hai người cũng chẳng có kế hoạch lâu dài nhưng dù sao cũng đã ở cùng nhau nên không muốn bỏ đi trước. Không muốn cũng chỉ là không muốn, cô cũng biết, không thể sống tùy tiện mãi. Không hề có bất kỳ sự ràng buộc nào giữa hai người, thế chẳng phải rất nguy hiểm sao.
“Tại sao lại cam tâm tình nguyện hầu hạ người ta thành nghiện như thế?” Mặc dù Quyển Nhĩ chưa từng kể cô ở nhà làm những việc gì, nhưng hai người thường xuyên gọi điện cho nhau, kể lể trước đó đã làm gì, chút nữa sẽ làm gì, tự nhiên mọi chuyện cứ dần lộ ra.
“Đúng thế, đúng là nghiện.” Đinh Mùi đâu có dễ phục vụ, đặc biệt là ăn uống rất kén chọn, cô bị đã kích mãi thành quen. Anh không chê mặn hay nhạt, món nào thích thì sẽ ăn nhiều hơn, còn không hợp thì chỉ ăn cơm không. Vì vậy, Quyển Nhĩ muốn phán đoán xem tay nghề đầu bếp của mình có tiến bộ hay không đều phải để ý xem anh ăn nhiều hay ít. Sau đó, tự cảm thấy vui mừng, sung sướng nếu thấy anh ăn thêm một miếng cơm, hoặc bần thần khi anh ăn ít, đôi lúc cô cũng tự khinh miệt mình, tự nhiên lại trở thành một nô tì chẳng có danh có phận, thế mà vẫn còn không muốn thay đổi, không có ý định biến thân thành bà ch
Tối nay, lúc Quyển Nhĩ đang ăn cơm, cô nói với Đinh Mùi về việc có thể mình sẽ đến nhà La Tư Dịch ở vài ngày, anh gật gật đầu, tỏ ý là đã biết, chỉ vậy thôi. Buổi tiếp theo, Quyển Nhĩ bồn chồn không yên. Trước đấy không để ý, sau này mới phát hiện ra, cô luôn có ý muốn thăm dò. Thăm dò điều gì? Thăm dò xem liệu anh nỡ rời xa cô, có níu kéo cô hay không. Phản ứng của anh khiến trái tim Quyển Nhĩ lao thẳng xuống vực sâu, không biết đã chìm ở nơi nào rồi. Chắc anh cũng chẳng để tâm, hoặc anh cũng chưa từng nghĩ đến việc có để tâm hay không, trong trái tim anh, cô vẫn không chiếm được vị trí nào đáng kể!
Lúc thu dọn nhà bếp, Quyển Nhĩ thật sự không thể chịu được nữa, cô lặng lẽ đứng trong đó rơi nước mắt. Cô cũng không muốn tìm hiểu xem vì sao mình lại khóc, chỉ biết là khóc được sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Cô không cùng ngồi xem tin tức với Đinh Mùi như mọi ngày, không chuẩn bị hoa quả sau bữa ăn, cũng không nói lời nào, mà cứ thế bỏ về phòng lên giường nằm. Không phải cô muốn làm mình làm mẩy hoặc tỏ vẻ giận dỗi để Đinh Mùi phải chú ý, chỉ là cô không cảm thấy tự tin vào bản thân mình, cô sợ mình không kìm nén được tình cảm, rồi lại khóc trước mặt anh. Một cô gái không hiểu người đàn ông của mình, cũng không hiểu chuyện, chỉ biết khóc lóc trước mặt người đó sẽ khiến cho người đó mất hứng và không thấy ngon miệng nữa.
Đối với sự bất thường của cô, chắc chắn không phải Đinh Mùi không nhận ra. Bởi vì anh không giống như mọi ngày, vừa lên giường là dính chặt lấy cô, đi thẳng vào việc chính. Hai người đã có một đêm trong sáng đầu tiên kể từ ngày quan hệ giữa họ không còn trong sáng nữa.
Từ sau hôm đó, tổng cộng cũng chỉ có mấy ngày nhưng cảm xúc có sự thay đổi rất lớn, vì thế Quyển Nhĩ có những ấn tượng rất sâu sắc. Cho tới tận hôm Quyển Nhĩ chuyển đi, giữa hai người bọn họ không xảy ra chuyện gì nữa. Không có những nụ hôn, cũng không có sự ôm ấp, không có gì hết, bởi vì anh trở về ngủ trên giường của mình, mà tất cả những việc trước đó đều xảy ra trên giường của Quyển Nhĩ.
Từ sự nhiệt tình tựa như sẽ không bao giờ suy giảm mà đột ngột tắt ngấm, cần bao nhiêu thời gian? Lục Quyển Nhĩ có tư cách dùng chính những kinh nghiệm mà bản thân cô đã trải qua để trả lời câu hỏi này, chỉ cần một buổi tối, một buổi tối dừng lại là có thể bỗng dưng ngừng bặt.
Ngày cô chuyển đi, Đinh Mùi không có nhà, anh đi công tác. Đây là đầu tiên Quyển Nhĩ thực sự giận anh, rõ ràng anh biết cô sẽ đi nhưng không hề níu kéo, cũng không tiễn biệt, ngược lại còn rời đi trước, không nhìn cô lần cuối.
Vì thế cô cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ biết tức giận với anh. Tức giận xong thì thu dọn sạch sẽ tất cả dấu vết liên quan tới cô trong phòng, khăn mặt, bàn chải đánh răng, thậm chí đến đôi dép lê cô cũng mang theo, rác cũng mang đổ sạch. Được thôi, cô biết mình rất trẻ con, cô cũng ném luôn cả chiếc cốc hai người cùng dùng để đánh răng đi.
Nhưng làm thế cũng không giúp tâm trạng của cô khá hơn, lúc gặp La Tư Dịch, sắc mặt của cô vẫn rất tệ, tệ tới mức vừa nhìn thấy cô La Tư Dịch đã hỏi: “Trời ạ, gặp mình mà cậu bị đả kích tới mức này sao?”.
La Tư Dịch đã thay đổi nhiều, làn da bị nắng chiếu đến đỏ cả lên, tóc cũng cắt ngắn, hoàn toàn không còn hình ảnh quen thuộc trước kia nữa. Đúng là cũng có bất ngờ, nhưng cô không đến nỗi sợ hãi tới mức ấy: “Gì mà đả kích, là mình ghen tị với làn da khỏe khoắn của cậu thôi!”.
La Tư Dịch thấy Quyển Nhĩ đã bắt đầu chịu cười, yên tâm