Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

ng tốt. Không tốt thì làm thế nào, lẽ nào lại để anh ta đè lên người mình, tiếp tục luyện tập? Một lần đã như muốn lấy mạng của cô rồi, cứ sống như những ngày trước kia chẳng phải tốt hơn sao?
Cô định sẽ không nói gì cả, nhưng Đinh Mùi ngồi đối diện với cô, mặc dù không phải nhìn cô chằm chằm, nhưng cô có thể cảm nhận được, anh đang nín thở đợi câu trả lời. Thời khắc này quả thật quá yên tĩnh, yên tĩnh tới mức cô không thể cố ý tỏ ra như không nghe thấy gì, không thể không có phản hồi gì được.
“Cũng, cũng bình thường, chuyện này, chuyện này… em không hiểu lắm.” Quyển Nhĩ lúng ta lúng túng nói, rồi vục đầu xuống cắm cúi ăn, không thấy ngon miệng cũng mặc kệ, chỉ cần có thứ gì đó che mặt mình đi là được.
Thực ra Quyển Nhĩ cũng quá mẫn cảm, khi Đinh Mùi hỏi, sao lại cảm thấy căng thẳng tới mức run lên như thế. Cái gọi là chuyện đó không có ý nghĩa chỉ định chính xác nào cả. Anh chỉ muốn hỏi Quyển Nhĩ còn cảm thấy đau nữa không, mãi mới nghĩ ra một cách hỏi nhẹ nhàng như thế, thế mà lại bị hiểu nhầm sang ý khác.
Cũng bình thường, Đinh Mùi có thể hiểu, nhưng chuyện này em cũng không hiểu lắm là ý gì? Anh len lén nhìn Quyển Nhĩ thăm dò. Lúc ăn cơm xong mới chợt hiểu ra, nha đầu này suy nghĩ thật đen tối.
Khi màn đêm lại buông xuống lần nữa, Đinh Mùi len lén mò vào phòng của Quyển Nhĩ. Đừng hỏi anh ấy nghĩ gì, đơn giản bởi vì anh ấy không dùng tới đại não, quá lắm cũng chỉ sử dụng một ít tiểu não thôi, dùng vào việc phối hợp với hành động của anh.
“Vẫn có thế ngủ? Ngủ cả ngày rồi mà.” Anh giật phăng chiếc chăn Quyển Nhĩ mặc cho thời tiết rất nóng nực vẫn đang đắp trên người, giọng nói ra vẻ quan tâm lo lắng, nói ra những lời không biết ngượng mồm, “Chuyện em vừa nói, anh cảm thấy mình cũng không hiểu lắm. Hay là mình cùng nghiên cứu xem sao?”.
Quyển Nhĩ ngồi dậy mặt ửng đó giật lại chiếc khăn trên tay Đinh Mùi, cô không biết cảm giác của mình lúc này là thẹn thùng hay tức giận, trên dưới khắp cơ thể cô thì mặt là bộ phận nóng nhất. Cô giật mấy cái, không thấy có tác dụng, bèn quyết định buông tay. Chẳng phải còn một phòng nữa hay sao? Anh không đi thì cô đi!
“Đi đâu thế?” Đinh Mùi ôm chặt cô từ phía sau.
Quyển Nhĩ ra sức giãy giụa, cơ thể hơi cong về phía sau, vô tình lại áp sát vào người Đinh Mùi
Cánh tay của Đinh Mùi vòng ôm ngang cổ và ngực cô, toàn thân cô bị giữ chặt: “Bỏ em ra, em không có hứng thú nghiên cứu!”.
“Ừm.” Đinh Mùi đã không còn để ý nữa. “Không nghiên cứu, vậy thì chúng ta tìm hiểu vậy”. Câu cuối cùng của anh thốt ra, môi anh đã ngậm chặt tai Quyển Nhĩ.
Quyển Nhĩ thật sự cuống lên, cô không muốn một chút nào hết. Chuyện này xảy ra tối qua còn chưa biết làm cách nào để quên, giờ lại còn muốn cô phải thực tập lại, thật chẳng khác nào nhân lúc người ta bị bệnh mà lấy mạng nhau.
“Chẳng có gì phải tìm hiểu cả, với trình độ của em, không giúp gì được anh đâu!” Mặc dù chủ đề chính rất không bình thường nhưng Quyển Nhĩ vẫn cố gắng đưa nội dung câu chuyện trở về không khí bình thường.
“Đừng nói thế, anh đưa ra ý kiến là vì muốn cả hai cùng tiến bộ.” Đinh Mùi bị bộ dạng thiếu chí tiến thủ của Quyển Nhĩ chọc cười, không nhịn được bật cười một tràng.
Đã lâu lắm rồi Đinh Mùi không còn trêu chọc cho Quyển Nhĩ cười, từ sau khi mối quan hệ của hai người trở nên gần gũi hơn, anh luôn tỏ ra xa cách, khách sáo, vừa như muốn níu kéo, lại vừa như muốn đề phòng. Thái độ đó, bản thân nó đã rất mâu thuẫn, thế mà khi đối diện với Quyển Nhĩ, lúc nào anh cũng phát huy một cách tài tình, hoàn hảo.
Đinh Mùi di chuyển ánh mắt vẫn đang cười đó nhìn vào Quyển Nhĩ khiến cô ngẩn ngơ, tự nhiên không còn phản kháng nữa.
Sau này mỗi khi nhớ lại, cô cảm thấy vô cùng tức giận với sự ngớ ngẩn, ngốc nghếch của mình khi đó. Nhưng cũng không thể không thừa nhận, vì nụ cười đó của anh, cô sẵn sàng khẳng khái mà lao vào chỗ chết. Huống hồ chỉ là bị anh đặt nằm xuống, nhưng quả là có chút cảm giác không dễ chịu, cả trong tim lẫn trên cơ thể.
Có một thì sẽ có hai, có hai thì sẽ có ba. Cả mùa hè đó, Quyển Nhĩ cảm thấy cả thế giới này chỉ còn lại hai người, nương tựa vào nhau, cùng sống, cùng thở.
Cô cảm thấy bản thân mình đã bị cải tạo hoàn toàn, trong cơ thể có những ký ức liên quan tới Đinh Mùi, vì thế hành vi, ý thứ cũng bị ảnh hưởng bởi những ký ức đó. Cô bắt đầu cảm thấy Đinh Mùi là của cô và đương nhiên cô cũng là của anh. Vì anh đã là của cô, nên để lấy lòng anh cô vất vả đến đâu cũng xứng đáng. Cho nên cô bắt đầu đi chợ, nấu cơm, làm toàn bộ việc nhà, để khi Đinh Mùi bận rộn cả ngày ở ngoài quay về có được cảm giác sạch sẽ dễ chịu, có được một bữa tối ngon miệng.
“Sao lại gọi điện cho mình lúc này, chẳng phải bây giờ đang là giờ học sao?” La Tư Dịch nhanh chóng cảm thấy Quyển Nhĩ có điều bất thường.
“Hôm nay buồn quá, mình thấy không khỏe nên không đi nữa. Hi hi, lười nhác một tí, xin nghỉ rồi.” Thực tế, đã mấy ngày nay cô không đi học nổi. Cô kiên trì đi được vài ngày, thấy hiệu quả không cao, hoàn toàn không tập trung được, vì vậy quyết định không đi nữa.
Đinh Mùi cũng