Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.
biết chuyện đã tới nước này, nói nhiều cũng vô ích, bèn nói vài câu rồi cúp máy.
Suốt hai ngày nay, đầu óc Đinh Mùi chỉ suy nghĩ tới chuyện này, không biết mình sai ở đâu. Nhìn bề ngoài, quan hệ giữa chị Lưu và anh Trịnh rất tốt, thậm chí còn có thể nói là khá hữu nghị, lần nào bọn họ đi chơi với nhau, hai người đều rất thân mật. Nên khi anh Trịnh đưa ra gợi ý, anh mới không nghĩ tới việc phải hỏi qua chị Lưu, anh cứ nghĩ chắc bọn họ cũng đã nói với nhau rồi, anh Trịnh muốn anh đi cùng cũng là vì đã có sự đồng ý của chị Lưu. Một mình anh chạy trong chạy ngoài bận rộn vô cùng, không ngờ hành động của mình lại vô tình tham gia vào cuộc đấu đá nội bộ.
Trong lúc không tìm ra hướng giải quyết anh đã đau đầu lắm rồi, thế mà Lục Quyển Nhĩ lại còn giở chứng.
Đinh Mùi không nói gì, Quyển Nhĩ cũng ấp úng mãi rồi mới nói một câu khiến cô còn mất mặt hơn, nhưng là một câu chân tình: “Thực ra em cũng không muốn chuyển đi”.
“Tùy em, dù sao anh cũng rất bận, không có thời gian chăm sóc em, em về đấy ở cũng tốt.”
Câu nói vừa rồi của Quyển Nhĩ chính xác là cô muốn làm nũng anh, đây là điều Đinh Mùi không thể chấp nhận được. Anh không có sức lực, mà cũng không muốn hao tâm tổn trí chỉ để đi an ủi cô những lúc tính khí cô thất thường. Anh chưa bao giờ nghĩ phải dùng thủ đoạn với Quyển Nhĩ, nhưng vừa quyết tâm hạ nhiệt cái đầu nóng của cô, làm cô trở nên tỉnh táo hơn nhiều.
Quyển Nhĩ cầm ống nghe đứng bần thần một lúc mới nhớ là phải đặt ống nghe xuống. Lại thế, lại thế? Mỗi lần cô hạ mình, có ý muốn làm lành, anh lập tức tránh né, càng nhanh càng tốt.
Cần thay đổi gì, cần làm gì cô đều đã làm rồi nhưng anh vẫn không thay đổi! Là không thể thay đổi hay không muốn? Quyển Nhĩ không dám nghĩ tiếp nữa. Mỳ tôm đã trương phềnh cả lên, mùi bay khắp phòng. Cô ra ngoài đổ bát mỳ đi, nếu tâm sự trong lòng cũng có thể đổ đi như thế này thì tốt rồi. Quyển Nhĩ bị sốc, một lúc sau mới quay lại mép giường, ngồi xuống, rồi nằm xuống. Rõ ràng không hề buồn ngủ, nhưng mệt mỏi vô cùng. Rõ ràng rất đói, nhưng nhìn thứ gì cũng không muốn ăn.
Tới buổi trưa thì La Tư Dịch quay lại. Cô vào phòng thấy Quyển Nhĩ nằm bất động, cũng không nói gì, đến khi thấy Quyển Nhĩ cựa mình mới gọi: “Dậy ăn sủi cảo đi, mẹ mình làm riêng cho cậu đấy!”.
Quyển Nhĩ đáp lại một tiếng rồi ra ngồi vào bàn. Sủi cảo nhân chay, chỉ nhìn thôi cũng biết đấy là tấm lòng của Tiểu La. Ăn một cái, hai cái… Đầu tiên thấy rất khó khăn, nhưng nuốt xuống rồi, lại muốn ăn thêm nữa, càng ăn càng thèm, ăn liền một lúc mười mấy cái mới dừng lại.
“No chưa?”
“Ừ, không dám ăn thêm nữa.” Quyển Nhĩ uống một ngụm nước. Phải đến hai ngày gần như không ăn gì, ngay một lúc ăn quá nhiều, dạ dày cũng phản đối.
“Ăn no rồi thì ngủ đi.” La Tư Dịch ăn hai cái rồi đứng dậy thu dọn.
Quyển Nhĩ thấy La Tư Dịch rất lạ, tâm trạng lúc này không hợp với cô ấy. Đợi cô ấy quay lại, giường trên giường dưới nằm yên vị, Quyển Nhĩ mới hỏi: “Sao thế?”.
“Bệnh cũ.”
“Hả?” Cô ở bên Tiều lâu như thế nhưng thật sự không biết cô ấy mắc bệnh gì.
“Lúc ở sân bay mình còn nới với Sách Lang là hãy đợi mình, sang năm mình sẽ thi vào chỗ của anh ấy, mình sẽ tới chỗ anh ấy. Nhưng quay về gặp người nhà, mình lại thấy mình thật bất hiếu. Chỉ biết nghĩ đến bản thân mà không quan tâm gì tới họ.”
“Sau này hai cậu cùng quay về đây làm việc là được mà.”
“Chuyển đi thì phải cắt khẩu. Năm đó ba mẹ mình không muốn mình cắt khẩu chuyển đi, vì thế tất cả các nguyện vọng chỉ đăng ký ở thành phố này, thi không đỗ thì sang năm thi lại, quyết không thỏa thuận.”
La Tư Dịch lại thở dài: “Hộ khẩu trong mắt người nhà mình, giống như con gà đẻ trứng vàng, là một trong những tài sản quan trọng nhất mà họ để lại cho mình, làm sao có thể để mình tùy tiện từ bỏ chứ!”.
“Chuyện này chẳng phải cậu đã biết từ trước rồi sao?”.
“Đúng là đã biết rất rõ, thế mà vẫn còn hứa hẹn, tự làm khó bản thân, mình ngốc lắm phải không?”
Quyển Nhĩ không trả lời. Tiểu La không ngốc, cũng không phải đã cả nghĩ, hoàn cảnh của cô ấy quyết định mỗi việc cô ấy làm, huống hồ việc này đâu có dễ. Cô ấy muốn có Sách Lang, tới chỗ anh ấy chưa chắc đã có được, nhưng nếu không đến thì việc ở cùng nhau là hoàn toàn không thể. Cô ấy muốn người nhà yên tâm nên lúc nào cũng ở bên cạnh họ, sắp xếp cuộc sống của mình theo nguyện vọng của họ. Lựa chọn tốt nhất của cô ấy bây giờ là tìm một anh chàng nào đó có nhà ở thành phố này, hai người lại còn phải tâm đầu ý hợp nữa. Nhưng trên đời này làm gì có việc vẹn toàn đôi đường như thế, cô muốn tự cân nhắc, nhưng cũng muốn biết điều mình mong muốn nhất là gì.
“Đừng lúc nào cũng nghĩ tới kết cục xấu nhất như thế. Hãy nhìn vào thứ cậu hy vọng nhất để cố gắng có được không?”. Quyển Nhĩ vùi đầu mình vào gối, “Nghĩ xa đến đâu, nhìn xa đến đâu thì cũng phải nhìn đường dưới chân mình trước. Cậu nói cậu sẽ thi, nhưng liệu cậu có thi đỗ không?”.
“Haizz, đừng nói nữa, đúng là rất có lý. Mình sẽ chuẩn bị sẵn sàng từ bây giờ, đợi vận may tới gõ cửa, kỳ tích xuất hiện, thế nào?”.
“Mình tán thàn