Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

vỗ vỗ vai cô, “Đừng ghen tị, mình có bí quyết, với người khác mình quyết không tiết lộ, nhưng sẽ nói hết với cậu”.
Quyển Nhĩ đón lấy chiếc túi xách trên tay La Tư Dịch, “Không cần đâu, biết nhiều bí mật quá mình sợ sẽ bị cậu diệt khẩu”.
Sau khi lên xe bus, Quyển Nhĩ mới nói với La Tư Dịch, “Mình muốn quay về trường trước xem sao, nhất định phải về trường trước, chắc trường cũng đã thu xếp xong ký túc rồi?”. Tâm trạng lúc này của cô thật không thích hợp để đến nhà người khác ở chơi, càng chẳng có hơi sức đâu mà miễn cưỡng tỏ ra vui vẻ. Trước đó cô không nói với Tiểu La, chỉ sợ cô ấy hỏi nhiều, sự việc đó, đến suy nghĩ cô cũng không buồn suy nghĩ nên cũng không muốn nói nhiều.
La Tư Dịch nhìn cô: “Được, mình về cùng cậu. Nếu ở được rồi thì bọn mình cùng ở. Nếu chưa ở được thì lại về nhà mình”.
Quyển Nhĩ không nói gì, chỉ gật đầu rồi nhắm mắt lại muốn được thả lỏng nghỉ ngơi. Cô biết không thể giấu được Tiểu La, nhất định cô ấy sẽ nhận ra sự bất thường của mình chắc chắn có liên quan tới Đinh Mùi. Nhưng bắt cô phải giả vờ như không có chuyện gì trước mặt Tiểu La, cô thật sự
Cô màng theo tâm trạng uể oải đó đi về trường, nhìn thấy cửa khu ký túc mở rộng, người ra người vào tấp nập, tinh thần cô cũng dần phấn chấn lên, chưa bao giờ cô cảm thấy nơi này lại thân thiết như thế. Nhà Tiểu La không phải là không tốt, nhưng vào lúc này mà bắt cô cố gắng ăn nhiều trong khi miệng đắng ngắt hay phải gượng tỏ ra ngoan hiền dễ bảo trong lúc tâm trạng rối bời, điều đó với cô thật sự quá khó.
Hai người phải mất cả buổi chiều mới dọn dẹp xong phòng ký túc, chấn song cửa sổ bằng thép vừa được thay mới sáng bóng, khiến lòng người cũng sáng bừng lên theo.
“Đến căng tin?”
“Mình không ăn đâu, mệt quá, ngủ một lát đã.” Sau khi lao động xong không sợ mất ngủ, chỉ mong khi tỉnh dậy sẽ thấy mùi cơm hấp dẫn trở lại.






Làm bạn đồng hành đi
Cô ngủ một giấc đúng bằng thời gian kim đồng hồ chạy hết một vòng. Lúc Quyển Nhĩ tỉnh lại phải mất vài phút cô mới thực sự nhận thức được mình đang nằm trên giường trong phòng ký túc xá. Tìm đồng hồ, nhìn thời gian, lúc ấy đã là rạng sáng của ngày hôm sau.
La Tư Dịch không ở lại phòng, chắc là đã về nhà rồi. Trên bàn có để đồ ăn, hẳn cô ấy không biết khi nào cô sẽ tỉnh dậy nên toàn mua đồ ăn vặt, lúc nào cũng có thể dùng để lót dạ.
Quyển Nhĩ úp một gói mỳ tôm, tì cằm vào nắp hộp cơm, trong lúc đang nghĩ có nên ăn thêm một chiếc xúc xích hay không thì chuông điện thoại reo.
“Alô, xin chào.”
“Ờ, trước đấy em cũng không biết ký túc xá đã mở cửa.”
Bên kia Đinh Mùi không nói gì nữa. Sáng sớm anh về tới nhà, sau khi thu dọn xong, đi ăn chút gì đó, định đợi Quyển Nhĩ dậy rồi mới ngủ. Anh đi đi lại lại trong phòng, cảm thấy có gì đó rất lạ, một lúc sau mới phát hiện đồ của Quyển Nhĩ không còn ở đây nữa. Phải mấy phút sau, khi đã trấn tĩnh lại, anh mới mở cửa phòng Quyển Nhĩ, chỉ thấy căn phòng trống không, anh tức giận vô cùng. Chuyện này là thế nào, không nói một tiếng, cứ thế là trốn đi sao. Đang sống rất tốt, cô ấy đột nhiên nhắc tới việc mình sẽ chuyển đi. Cô ấy trốn vào bếp khóc thầm, không muốn bị anh bắt gặp, tất cả đều xảy ra quá đột ngột, quá kỳ lạ. Anh vốn nghĩ xa nhau khoảng hai ngày có lẽ tình hình sẽ tốt hơn, chỉ cần cô ấy bình tĩnh lại, chỉ cần cô ấy đồng ý nói ra thì có vấn đề gì không giải quyết được cơ chứ. Suốt hai đêm liền anh không chợp mắt, chỉ mong tới giờ lên máy bay nhanh chóng về dỗ dành cô. Kết quả thì sao, cô ấy lại giở chiêu bỏ nhà ra đi. Con gái thật phức tạp, chiếm được rồi, lại phải đối phó vơi tính khí thất thường đột xuất của họ. An ủi không kịp thời, bọn họ lập tức bỏ nhà ra đi.
Lần đi công tác này của anh thật ra rất khó khăn. Trách nhiệm nặng nề nhưng là cơ hội tốt để thể hiện bản thân, cũng đồng nghĩa với việc làm không tốt sẽ ảnh hưởng tới sự đánh giá, liên quan tới việc sau khi tốt nghiệp anh có được vào đài hay không. Bây giờ anh đã rất thành thạo về mặt nghiệp vụ, phương diện này thì chắc không có sai sót gì, vấn đề là ở người đưa anh đi công tác.
Lần này nơi mà anh tới có chút vấn đề. Hôm đến nơi, anh nhận được điện thoại của Trương Đào: “Chị Lưu vẫn ở đài, cậu đi với ai thế?”. Hai ngày trước anh ấy đi với một chị đồng nghiệp tới Tứ Xuyên, vừa quay về thành phố A.
“Với anh Trịnh.” Đinh Mùi lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cuộc phỏng vấn lần này không phải là phỏng vấn chiếu lệ bình thường, mà là làm triển lãm. Tất cả các loại triển lãm trước đó đều không làm thành chuyên đề riêng. Anh Trịnh nói muốn đưa mấy cuộc triển lãm có ảnh hưởng lớn làm thành một chương trình, anh thấy cách nghĩ này cũng rất hay, đúng lúc không có việc gì, thế là đi theo đến đây. Đã làm được hai triển lãm, đều cho anh ra mặt với danh nghĩa phóng viên thực tập, mục đích mang anh theo đã thể hiện rất rõ ràng. “Sao thế anh?”
“Chị Lưu không bố trí, sao cậu lại chạy lung tung như thế? Ở đây nước sâu lắm, cậu không suy nghĩ gì mà cứ thế lao xuống rồi.” Anh cũng


Polaroid