Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
mặc cho trọng lượng được tự do: “Em làm gì mà cười như bị trúng gió thế?”.
Quyển Nhĩ cứ “hi hi, ha ha” cười một lúc lâu mới nói được: “Em nhớ đến cảnh vừa xem trên tivi, ở một nơi rất rộng, bom được ném xuống, chết rất nhiều người…”.
Đinh Mùi ngắt lời cô: “Nói vào trọng điểm đi”. Cứ mặc cho Quyển Nhĩ nói thì có khi cô ấy sẽ kể lại câu chuyện từ đầu đến cuối mất.
“Đừng giục nữa, đấy chính là trọng điểm! Có một anh lính cao to vô tình chết ngã trên người một anh lính nhỏ bé, chính là ở góc trái phía dưới của màn hình.” Quyển Nhĩ không rút được tay ra, đành dùng đầu hất hất để biểu đạt ý muốn nói, mà không hề biết rằng cái đầu tròn tròn của cô nằm dưới cằm của Đinh Mùi lắc qua lắc lại khiến anh rất tức tối.
“Em ngoan ngoãn chút đi!” Đinh Mùi dùng tay giữ chặt đầu Quyển Nhĩ ấn xuống, như thế mới khiến tóc của cô cách xa mặt anh một chút.
Đầu cô bị anh dùng lực giữ cố định, mặc dù cảm thấy có chút kỳ dị nhưng không gây trở ngại cho sự hưng phấn của cô lúc ấy, “Anh chàng nhỏ bé không thể chịu nổi, định từ từ trườn ra khỏi thân thể của anh chàng to lớn kia mà không gây chú ý cho người khác, nhưng anh ta càng đẩy, càng khiến cho cả hai lúc đó đang chồng lên nhau trở nên bắt mắt hơn, điều buồn cười nhất là…”. Cô vùi đầu xuống cười không ra tiếng, trước khi Đinh Mùi mất hết kiên nhẫn, cô mới ngưng cười kể tiếp, “Anh chàng nằm phía trên xác định tư tưởng là kiểu gì cũng phải chết, cho nên không phối hợp với anh phía dưới, anh chàng nhỏ bé phía dưới cố gắng rất lâu, cuộc khởi nghĩa của các chiến sĩ ở giữa màn hình đã kết thúc rồi, anh ra vẫn cõng anh chàng to lớn đó trên lưng mà bò dưới đất”.
Cô kể xong một lúc lâu mới Đinh Mùi không nói gì, “Không buồn cười sao?”.
Quyển Nhĩ ngọ nguậy định ngẩng đầu lên, muốn quay lại nhìn vẻ mặt của Đinh Mùi lúc này. Cô vừa nhấc đầu lên, tay Đinh Mùi cũng thuận theo đó mà trượt xuống phía dưới, dừng lại ở cái cổ nhỏ bé yếu đuối của cô. Ở đó anh cũng dừng lại không lâu, bộ phận này, dùng bàn tay to lớn của anh để khống chế thực ra hơi lãng phí. Chỗ này thích hợp dùng để cắn mút hơn. Thế là, anh dịch tay mình ra, áp chặt xuống người cô, bắt đầu dùng miệng mà cắn nhẹ. Dường như cắn như thế, có thể khống chế được khí huyết của Quyển Nhĩ, ngăn chặn những động tác giằng co của cô, ngăn không cho cô kéo ngọn lửa đang cháy hừng hực trong tim anh lên.
Nhiệt tình, suy giảm
Đinh Mùi dùng môi và răng không phát huy được hết khả năng khống chế, ngược lại còn thất thủ. Cái gọi là tự châm lửa đốt mình, chính là trong những tình huống như thế này.
Sự mất kiểm soát ban đầu còn có thể miễn cưỡng giải thích là cầm lòng chẳng được. Sự mất kiểm soát sau đó khiến sự tự tôn của người đàn ông trong Đinh Mùi bị tổn thương nặng nề. Cũng đã từng xem phim sex, thậm chí cũng đã nghe mấy cậu bạn đưa ra những lời tổng kết, nhưng khi đích thân lâm trận, Đinh Mùi mới thật sự cảm thấy mình chỉ có lý thuyết suông.
Anh không có phương pháp nào, qua mấy lần trầy trật, đồng thời hoàn toàn không quan tâm tới cảm giác của Quyển Nhĩ, cứ thế tùy tiện đi vào trong cô. Quyển Nhĩ kêu đau, cố gắng hết sức giẫy giụa một lúc, sau đó thì nằm bẹp xuống kh
ng có phản ứng gì nữa.
Trong quá trình giả vờ ngủ, Quyển Nhĩ cũng thật sự ngủ thêm được một lúc. Con người có việc vô cùng cấp bách Quyên Nhĩ cũng không ngoại lệ. Kiên trì nằm cho tới chiều thì cuối cùng cô cũng phải dậy, vội vàng thay quần áo rồi chạy thẳng vào phòng tắm.
Sau khi vệ sinh sạch sẽ tinh tươm, Quyển Nhĩ lấy hết dũng khí để bước ra ngoài, nhưng ngay ánh mắt đầu tiên chạm vào Đinh Mùi, cô vô thức muốn quay trở lại. Cô phát hiện ra không phải là mình ngại, cô chỉ cảm thấy có chút bài xích, thậm chí còn cảm thấy muốn nôn. Một Đinh Mùi điển trai tuấn tú, giờ trong mắt cô, đã bị cái phần mà cô vô tình nhìn thấy tối hôm qua, cái bộ phận duy nhất chỉ đàn ông mới có, khiến cô cảm thấy không thích ứng được, cảm thấy không thoải mái. Tất cả những tình cảm tốt đẹp cô từng dành cho anh, dưới sự xng đột của thị giác, dường như cũng bị nhiễm chút không khí không trong sạch, khiến cô vội vàng muốn từ bỏ.
Vì muốn nén thứ cảm giác không thoải mái đó xuống thật sâu, cô chỉ còn cách cúi đầu, trả lời bất cứ câu hỏi nào của Đinh Mùi bằng “ừm, à”.
Đinh Mùi đương nhiên không thể hiểu cảm giác của Quyển Nhĩ. Sau buổi tối ngày hôm qua anh đã trở thành một người đàn ông thực sự, đang lúc tràn đầy niềm tin, chí khí hừng hực. Anh cho rằng Quyển Nhĩ xấu hổ, anh cũng không thể tỏ ra hoàn toàn tự nhiên, nhưng đã là đàn ông, da mặt đương nhiên cũng nên dày một chút.
“Chuyện đó, cảm giác thế nào?” Quyển Nhĩ nghe thấy một câu này thôi, cả cơ thể đang mơ mơ hồ hồ đột nhiên như bay bổng lên. Còn dám hỏi cô cảm giác thế nào? Thế chẳng phải khiến cô cảm thấy khó xử hay sao? Cô nhướn mắt nhìn anh, Đinh Mùi trông giống như một chú gà chọi hung hăng, thích thú thoải mái, không thể bị đánh bại.
Quyển Nhĩ đã tỉnh táo hẳn, đương nhiên cũng không thể nói thẳng là không thích hay khô