XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342118

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.

hất đinh, sẽ có, ngày đó.
Hạ Ly lặng lẽ nhìn cô.
Tô Ngu tuy thấy trong lòng rất bồn chồn nhưng vẫn không lùi lại, mà nắm
lấy tay Hạ Ly một cách cố chấp. Tay anh rất lạnh, rất gầy, sờ vào dường như chỉ toàn là xương. Dưới ánh sáng rực rỡ, da anh nhợt nhạt đến nỗi gần như trong suốt.
Anh một người yếu ớt.
Anh một người không được người đời thấu hiểu.
Đúng vậy, danh tiếng Hạ Ly vang khắp thiên hạ, từ thời niên thiếu đã đạt
được ý nguyện, là nhà thiết kế sáng giá nhất của trường S.S. Nhưng như thế
thì sao?
Anh thậm chí không mua nổi một sợi dây chuyền do chính mình thiết kế
dành riêng cho mẹ mình.
Hạ Ly nhìn cô cười nhẹ nhàng, rút tay ra khỏi tay cô rồi vỗ về an ủi lên mu bàn tay cô.
Thế là Tô Ngu cũng bật cười.
- Em đúng là cô bé ngoan - Hạ Ly dịu dàng bảo cô.
Cô rút tay lại một cách vô thức. Cảm giác lạnh giá của đôi tay Hạ Ly dường như vẫn còn đọng lại trên tay cô, nhưng lúc này đã thay bằng cảm giác nóng rát rất giống như có lửa cháy, khiến mặt cô bừng đỏ, cả tai cũng đỏ, toàn thân bắt đầu nóng ran.
Đúng lúc này, Hạ Ly thốt ra một câu:
- Nhưng mà, em không thể hiểu được anh.
Trong lòng Tô Ngu chợt thấy hồi hộp.
- Mãi mãi không hiểu được - Hạ Ly cúi đầu, nhìn đôi tay mình, một hồi lâu không nói thêm câu gì.
Lúc này Tô Ngu cũng không biết nên nói gì cho phải. Có cái gì đó chua chát đang trào lên trong lòng khiến cả mắt, cả mũi cô đều thấy cay cay.
Hạ Ly xem ra anh không tìm thấy sự giúp đỡ ở đâu.
Làm thế nào để giúp anh được đây?
Trong lúc cô còn chưa biết làm thế nào thì Hạ Ly hình như đã điều chỉnh
được cảm xúc, hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên nói với cô:
- Được rồi, mình vào phòng chế tác thôi.
- Phòng, chế tác?
- Ừ.
Trong khoảng thời gian sau đó, Hạ Ly đưa cô vào phòng chế tác, đích thân làm mẫu cho cô cách đánh bóng đồ trang sức.
Hóa ra ngôi nhà nhỏ này còn có tầng hầm, đó là một xưởng làm việc khép kín. Bên trong chia thành các khu vực thực nghiệm khác nhau, như khu vực bàn làm việc, khu vực hàn nối và làm nguội, khu vực đúc, khu vực rửa, khu vực đánh bóng, khu vực rèn, khu vực công nghệ đặc biệt (thí dụ như nung tráng men), khu vực vật liệu mới (thí dụ như nhựa thiên nhiên). Mỗi đồ vật đều được đặt hết sức ngăn nắp trật tự ở đúng vị trí của nó. Giống hệt như chủ nhân của chúng - chặt chẽ, cẩn thận, cảm xúc mãnh liệt.
Mặc dù Tô Ngu đã từng đến xưởng gia công của Chung Bài Bài để thực hành chế tác và gia công đồ trang sức cùng các giáo viên, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy khu làm việc do một nhà thiết kế tự tay sắp đặt một cách hoàn chỉnh và có hệ thống như vậy. Cô nhớ lại câu San Ni từng nói: "Hạ Ly cho rằng mỗi thiết kế của anh ấy đều là độc nhất vô nhị, anh ấy không thích chúng bị làm lại một cách không giới hạn". Thực ra cũng không phải là quá khó để lí giải điều này. Một nhà thiết kế giỏi không những cần phải có lối suy nghĩ tài tình, bản vẽ hoàn mĩ mà còn cần phải có một đôi tay khéo léo và linh hoạt.
Lần này Hạ Ly chọn chất liệu cho vòng đeo tay là vàng và than đá. Tô Ngu học rất chăm chỉ và cũng tiếp thu rất nhanh. Cô ghi nhớ kĩ từng động tác của Hạ Ly. Cũng cần phải nói rằng, ngày đầu tiên làm trợ lí này đã đem lại cho cô rất nhiều điều bổ ích.
Khi cô ra khỏi nhà Hạ Ly thì ngoài trời đã tối đen. Thời gian trôi qua thật nhanh, và cô cũng đã trải qua rất nhiều thái cực tâm trạng. Cô quay lại nhìn ngôi nhà nhỏ ở sâu hun hút cuối con ngõ hẻm, trong bóng đêm, nó giống như một người phụ nữ đẹp dịu dàng và ít nói đang chìm trong giấc ngủ say.
Lúc về đến nhà, Tô Ngu phát hiện ra có hai sự việc:
Thứ nhất, cô quên hỏi Hạ Ly khiếm khuyết thứ ba của BLOOD là gì.
Thứ hai, Diệp Nhất đang ở trước cửa nhà đợi cô, xem ra cậu ta đã đợi rất
lâu rồi.
Gió đêm mát rượi.
Ánh đèn hành lang tỏa màu vàng ấm áp.
Diệp Nhất mặc áo chui đầu có mũ màu cam, dưới ánh đèn trông như màu
hồng, bộ quần áo ngụy trang màu xanh sẫm rộng thùng thình, hai tay đút túi, uể oải dựa vào tường.
Có vẻ như từ sau khi xảy ra vụ bắt có lần trước, cậu không còn giấu giếm diện mạo vốn có của mình nữa, không những vẻ bề ngoài đã khác trước nhiều mà ngay cả phong cách ăn mặc cũng có sự thay đổi lớn. Diệp Nhất trước đây luôn mặc quần áo tối màu, quê mùa và lôi thôi lếch thếch, nhưng giờ đây đã đổi thành loại trang phục lòe loẹt, bắt mắt, cứ như thể sợ rằng người khác không nhìn thấy mình.
Chẳng lẽ thầy Ôn lại cho phép cậu ta ra ngoài đi dạo hay sao? Phản ứng đầu tiên của Tô Ngu là nhìn xung quanh xem có vệ sĩ hay không, sau khi thấy không có thì trong lòng rất lo lắng.
Diệp Nhất nhìn thấy phản ứng ấy của cô, không nén được buồn cười, lấy ta ra hiệu hỏi: "Tìm gì thế?".
- Vệ sĩ.
Diệp Nhất tiếp tục nói bằng cử chỉ: "Chẳng mấy khi anh họ đi vắng, mình, cho họ nghỉ".
- Hả? - Tô Ngu kinh hãi - Cậu, không sợ à?
Diệp Nhất nhún vai bảo:
- Trời thì phải mưa, con gái thì phải đi lấy chồng, bọn bắt cóc thì phải thích mình, tất cả những điều đó đều không thay đổi được. Cứ để bọn chúng được như ý một lần,