Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.
bỗng nhiên nhớ đến cảnh tượng Diệp Nhất hẹn hò với Tạ Thanh Hoan hôm đó, chiếc váy đỏ như lửa cứ hiển hiện ngay trước mắt,
muốn hỏi một câu cho rõ ràng nhưng lại cố nén ở trong lòng.
- Mình
- Mình
Hai người cùng lúc cất tiếng.
Diệp Nhất cười:
- Cậu nói trước đi.
Tô Ngu lắc đầu:
- Cậu, nói trước.
Lần nào Diệp Nhất cũng nhường cô nói trước, nhưng lần này cô phải để
cậu ta nói trước. Diệp Nhất có vẻ hơi do dự trong giây lát rồi mới lên tiếng:
- Mình có món quà muốn tặng cậu - Tô Ngu đang định tiếp lời thì cậu ta lại bảo - Có điều không phải bây giờ.
- Tô Ngu lấy tay vẽ ra một dấu hỏi.
- Ra trường nhé đợi đến hôm hai đứa cùng ra trường.
- Lâu quá - Tô Ngu vừa cười vừa nghiêng nghiêng đầu - Nhưng mà, mình sẽ đợi.
Cuộc nói chuyện đến đây lại ngắt quãng. Hai người đứng đó, mặt đối mặt, giống như đã hẹn nhau kéo dài tiết mục không lời này vậy.
Có một cảm giác không muốn chia tay.
Nhưng mà, không thể không nói lời từ biệt.
Vì thế họ cứ đứng như vậy.
Chọn bừa một chủ đề nào đó, không quan trọng cũng chẳng sao, không có
nội dung gì cũng được, miễn là trao đổi với nhau thì cái thế giới cô tịch này sẽ mãi ấm áp.
Đúng vào lúc hai người đang nhìn nhau như vậy thì màn hình điện thoại của Diệp Nhất bỗng bật sáng, có điện thoại gọi đến. Cậu ta vội nghe điện, không biết người ở bên kia nói gì mà mặt cậu ta hơi biến sắc.
- Được, biết rồi, tôi đến ngay! - Diệp Nhất ngắt máy.
Tô Ngu hiểu rằng đây là lúc không thể không tạm biệt thật sự được.
- Vậy - Diệp Nhất nói rất chậm - Tạm biệt nhé!
- Tạm biệt.
- Ngày mai vẫn đến chỗ Hạ Ly phải không?
- Ừ.
Ánh mắt Diệp Nhất hơi có chút thay đổi nhưng cậu ta giấu đi rất nhanh, vì thế Tô Ngu đã không nhìn thấy. Cô chỉ thấy nụ cười ngọt ngào, cởi mở và lời
chúc bằng một khẩu hình đẹp đẽ nhất:
- Vậy thì chúc cậu ngày mai cũng vui vẻ và thu được nhiều điều bổ ích nhé!
- Ừ! Nhất định, sẽ thu được, thật nhiều! - Tô Ngu suy nghĩ giây lát rồi bổ sung - Chiếc vòng tay đó, đã thành hình, ngày mai, hoàn thành, chiếc đầu tiên, cho cậu xem.
Diệp Nhất toét miệng cười, gật đầu, rồi từ từ đóng cửa lại.
Ánh đèn tụ lại trong khe cửa, chiếu sáng dung mạo thanh tú của Diệp
Nhất. Cậu ta không phong lưu tuấn tú như Ôn Nhan Khanh, cũng không điềm tĩnh, trầm ấm như Hạ Ly, nhưng cậu ta xuất hiện ở đâu là nơi đó trở nên rất
sôi động.
Tô Ngu chợt hiểu ra phần nào cảm giác của mình đối với Diệp Nhất.
Đó là sản phẩm tích lũy của rất nhiều yếu tố trùng lặp đan xen nhau như
nhìn thấy vừa mắt, thấy yên tâm, tin tưởng, trông đợi, thân mật, gần gũi
Cảm giác đó gọi là: THÍCH.
- Diệp Nhất
Cô bỗng nhiên muốn nói ra thứ cảm giác này, nhưng ngay lúc đó cánh cửa đóng lại hẳn, chùm ánh sáng chỉ còn chiếu lên cánh cửa.
Cửa đóng rồi.
Tô Ngu cắn môi, lắc đầu, cười thẹn thùng. Quả nhiên đây vẫn chưa phải là
lúc để nói ra những lời này
Thế thì để lần sau nói vậy. Lần sau cô phải dũng cảm hơn, phải dũng cảm hơn chút nữa, để nói với Diệp Nhất điều này.
Cuối cùng cửa phòng cũng đóng lại.
Đèn cảm ứng tự động trên hành lang bật sáng, vài giây sau, do người đứng
ở ngoài cửa mãi không động đậy gì nên lại tắt đi.
Trong bóng tối ảm đạm, Diệp Nhất đứng gục đầu vào cửa, yên lặng.
Cậu nhìn chằm chằm xuống đất, tận trong đấy mắt ẩn chứa vô số trạng
thái tình cảm khó nói. Những tình cảm đó cứ lấp lánh, nhảy múa loạn xạ trong lòng cậu như hàng trăm thằng hề đang trong cơn điên cuồng.
Cậu bỗng cảm thấy lòng mình hơi nhói đau.
Từ nhỏ cậu đã là một đứa trẻ kiên cường.
Cho dù từ lúc chưa đầy ba tuổi cậu đã bị đưa về quê nhờ bà ngoại nuôi hộ;
cho dù suốt hơn mười năm cậu rất ít khi được đoàn tụ cùng cha; cho dù khi đi học luôn bị một số đứa trẻ ác ý chế nhạo là không cha không mẹ, nhưng cậu chưa từng bao giờ oán hận, cũng chưa từng cảm thấy tủi thân. Bởi vì tâm hồn cậu quá phong phú, phong phú đến mức có thể đủ lớn mạnh không cần đến những thứ mà người khác cần phải có.
Cậu luôn sống một cách tràn đầy tự tin, vui vẻ nhìn đời như vậy. Khi gặp
bất cứ việc gì thấy hứng thú, cậu cũng liền thả lỏng chân tay ra mà làm.
Cậu có vô số thời gian, lại càng có đầy rẫy cơ hội. Vì thế, trong con mắt của rất nhiều người, việc thi vào một trường cao cấp như trường S.S này - đối với cậu hình như cũng chẳng qua chỉ là một trò tiêu khiển nhạt nhẽo mà thôi. Cậu muốn xem thử bản thân mình có thể làm được đến đâu, muốn xem ông anh họ kì quái như trong truyền thuyết kia rốt cuộc là người như thế nào, muốn xem cái công việc thiết kế châu báu mà mọi người đang đổ xô vào kia thực ra
có sức hấp dẫn đến mức đâu
Cứ như vậy, mọi việc bắt đầu một cách hoàn toàn dửng dưng. Ai ngờ sẽ có
lúc khó lòng kìm nén được tình cảm trong lòng như thế này?
Tình cảm thất thường của anh họ, sự mơ hồ của Tô Hòa, sự ngạo mạn của Tạ Thanh Hoan, sự chất phác của Quan Tiểu Đông, và quan trọng nhất là Tô Ngu.
Sao trên thế gian lại có một người con gái như vậy nhỉ?
Giống hệt như được làm từ pha lê.
Trong