Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

ình đã gần anh thêm một bước.
Trong phòng vẫn rất tối.
Ánh sáng của chiếc đèn bàn rất hữu hạn.
Ngoài mặt bàn được soi rõ, phần ánh sáng chiếu lên người Hạ Ly bắt đầu
mờ ảo, xa hơn nữa hầu như không còn trông thấy gì.
Có lẽ thứ ánh sáng chỉ chiếu vào nơi thích hợp nhất và thứ bóng tố đến tột
cùng này cũng là một trong những linh cảm của Hạ Ly.
Anh cần thứ cảm giác nghẹt thở này để duy trì cảm xúc mạnh liệt lâu hơn trong quá trình sáng tác.
Tô Ngu bê khay màu, cô không nhớ được là mình đã bê nó trong bao lâu, có thể là chưa đến mười phú, thế nhưng Hạ Ly đã dừng lại. Anh nhìn bức vẽ của mình, sau đó ngẩng lên cười với cô.
Một nụ cười vô cùng, vô cùng, vô cùng rạng rỡ.
Tô Ngu thấy tim mình run lên, cô bỗng nhiên nhận thấy có một cảm giác vô
cùng quen thuộc.
Nụ cười này quá rạng rỡ, rạng rỡ đến mức nó không nên xuất hiện trên khuôn mặt Hạ Ly mà nên xuất hiện trên khuôn mặt của Diệp Nhất.
Chỉ Diệp Nhất mới có được nụ cười rạng rỡ như vậy.
Nụ cười ấy rất rạng rỡ, dường như tất cả ánh mặt trời trên thế gian này
đều tỏa ra từ trong mắt của cậu ấy vậy.
Nhưng lúc này, nụ cười của Hạ Ly rất giống Diệp Nhất, mặc dù khuôn mặt không hề giống nhau, nhưng cảm giác lại giống hệt nhau.
Vì sao lại như thế được?
Trong khi trống ngực Tô Ngu còn đang đập thình thịch thì Hạ Ly đã đặt bản
vẽ vừa tô màu xong lên chiếc bàn lớn, lấy chặn giấy đè lên để nó khô tự nhiên. Làm xong một loại công việc đó, anh điều khiển xe lăn quay lại, khuôn mặt trở
lại vẻ bình thản như mọi khi, và nói với cô:
- Xong rồi, đến lượt em đấy.
- Em ư? - Tô Ngu sững sờ.
- Ừ - Hạ Ly chỉ vào bàn vẽ - Hãy phác họa hoa hồng và hàng rào, anh muốn
xem em vẽ nó như thế nào.
Mắt Tô Ngu sáng lên, chợt hiểu ra là anh đang hướng dẫn cho mình. Cô vội vàng kéo chiếc ghế bên cạnh lại ngồi trước bàn vẽ, suy nghĩ một lát rồi ngẩng
mặt lên vẻ e thẹn:
- Xin lỗi anh, em, vẽ, chậm lắm
- Không sao đâu, thời gian là thứ anh có thừa - Hạ Ly cười nhạt, nụ cười chứa đựng một vẻ gì đó rất đau xót.
Trong lòng Tô Ngu hơi run lên, cô không nói gì nữa mà cầm bút chì lên bắt đầu phác họa.
Bút chì đưa loạt soạt trên giấy, cô vẽ nhanh hơn bất kì lúc nào.
Có thể vì cảm giác cấp bách sinh ra do khuỷu tay không có nhiều điểm tựa
đã lan sang cô.
Có thể vì trong phòng quá tối, mà ánh sáng đèn lại là nguồn sáng duy nhất khiến cô giống như đang ở trong một không gian bị đóng kín, ở đó có rất nhiều linh cảm, và đầy rẫy áp lực nặng nề.
Nhưng cũng có thể chỉ là vì con người này - con người mà cô sùng bái nhất, ao ước nhất và cũng muốn lấy lòng nhất - đang ở trước mặt xem cô
vẽ
Tô Ngu cứ thế vẽ, không biết mình đã vẽ được bao lâu. Cô chỉ biết rằng lúc đặt bút chì xuống, không gian bỗng nhiên sáng rực.
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Hạ Ly đã kéo tất cả rèm cửa lên.
Trong chốc lát, ánh sáng ngập tràn khắp căn phòng tối tăm.
Những bức tường và thảm trải nền xem ra vô cùng u ám trong bóng tối giờ
đây hiện ra với một dáng vẻ hoàn toàn khác. Hóa ra chúng không phải màu
đen mà là màu tro đậm. Trên nền tường màu tro đậm này, những đường mực màu đen vẽ nên các thiên thần với đủ mọi tư thế và diện mạo khác nhau. Khi không có ánh sáng, chúng chỉ đơn giản là một màu đen kịt. Nhưng khi có ánh sáng thiên nhiên dịu dàng chiếu vào, trông chúng chẳng khác nào những hạt ngọc vừa được chiêu đãi ra từ bùn, tỏa sáng long lanh.
Căn phòng rất rộng, các bức bích họa vô cùng hùng vĩ. Tô Ngu xúc động vì những biến đổi trước mắt kì diệu tựa như trong một vở kịch này, đang định xem kĩ trên đó cụ thể vẽ gì thì Hạ Ly đã đến trước mặt, cầm bản vẽ của cô
lên
Cũng cùng là hàng rào, hoa hồng và trái tim.
Dưới bàn tay của Hạ Ly, đó là vẻ đẹp buồn đâu, giằng xé và mê hoặc;
nhưng vào tay Tô Ngu thì lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác.
Chính giữa chiếc vòng là một trái tim màu vàng, còn thân là một vòng hàng rào đan xen quấn quýt nhau, hàng rào này tạo thành một chiếc khóa, chiếc khóa vốn dĩ khóa ở phía trên trái tim nhưng ở chỗ móc khóa lại mọc ra một bông hoa hồng khiến thân vòng đang đóng kín bỗng có một chỗ mở ra.
Nhưng chỗ mở ra này rất đẹp và mảnh mai, nhìn thì tưởng như là rất mềm yếu nhưng kì lại rất cố chấp, một sợi dây thanh nhã kéo dài bao quanh hàng rào và nối với trái tim.
Trái tim mỗi con người đều rất dễ bị giam cầm bởi đủ mọi gánh nặng của chính bản thân họ, những gánh nặng này cũng giống như một hàng rào rối loạn vậy.
Nhưng chỉ cần có đủ kiên cường thì bông hoa hồng mọc ra từ trái tim sẽ trở thành một kì tích phá vỡ mọi sự giam cầm, tạo nên một dáng vẻ với niềm hi vọng vô hạn.
"Hi vọng".
Đây là tên của chiếc vòng, đồng thời cũng là điều mà Tô Ngu muốn biểu
đạt.
Mặc dù khả năng vẽ của cô còn lâu mới theo kịp Hạ Ly, về mặt biểu đạt các chi tiết lại càng thua xa vẻ đẹp cực kì thanh thoát trong tác phẩm của anh, nhưng cô lại có thể dùng các yếu tố giống nhau để thiết kế ra một ý tưởng khác hẳn.
Hoàn toàn tương phản, tươi sáng và sống động.
Hạ Ly